Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 84: Nửa Đoạn Tuyệt (2)
Nhờ những người khác che chắn, Tô Du lặng lẽ chuồn đi, về nhà cháo đã gần nấu xong, tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên, theo sau là tiếng mắng chửi của mụ Hứa.
“Tô Du, mày mở cửa cho tao, tao biết mày đang ở nhà, mau mở cửa ra, cái đồ tiện nhân nhà mày, dám đưa em chồng vào đồn cảnh sát, mày mau ra đây. Tiểu Viễn đâu? Tiểu Viễn ra đây mở cửa, chú của mày đến đón mày về, mày dám cùng mẹ mày đưa chú mày vào đồn cảnh sát, cái đồ súc sinh, vô lương tâm, nhà họ Hứa của tao làm sao lại gặp phải hai cái sao chổi như mày và nó, hại chết thằng hai của tao, giờ lại muốn hại chết thằng út, cái đồ tai họa, hai đứa bây muốn phá tan cửa nhà tao à.” Mụ ta rống lên chửi bới bên ngoài, cửa bị đập rầm rầm, Tiểu Hắc ở trong sân sủa gâu gâu, nhất thời náo nhiệt cực kỳ.
Tô Du không mở cửa, lần này còn có Hứa Lớn, chỉ cần động tay là Tô Du sẽ thiệt thòi, huống chi Bình An và Tiểu Viễn cũng ở nhà, hỗn chiến bọn họ không nắm chắc phần thắng.
Cô bê bàn dựa vào tường sân, múc một chậu nước đứng lên đó, tường sân cao ngang vai cô, cô cũng không mắng lại, chỉ hắt nước vào người những kẻ ngoài kia, nói với những người hàng xóm đang đứng xem: “Mọi người nhớ kỹ mặt mũi của bọn họ, một người là anh lớn chuyên cướp trẻ con, một người là mẹ của hắn, nhà tôi không qua lại gì với nhà hắn, chỉ cần mọi người thấy bọn họ xuất hiện quanh đây, chắc chắn là đang thăm dò chuẩn bị trộm con nít. Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột thì biết đào hang, con trai là giống xấu xa, mẹ hắn cũng chẳng ra gì.”
“Cái thằng con của mày cũng chẳng ra gì, nó là giống nhà họ Hứa của tao, ăn nói toàn lời dối trá, lại còn vô lương tâm, chú nó đến đón nó về mà lại tống vào đồn cảnh sát, không phải người, đồ chó má.”
Tô Du xuống đổi chỗ, múc một chậu nước lạnh hắt thẳng lên đầu mụ ta, “Uống máu con trai để sống sung sướng, bây giờ lại muốn bán cháu trai, cái đồ già không được chết tử tế, bọn mày cứ tiếp tục nhảy nhót đi, chuyện buôn bán người bọn mày đều có tham gia, đợi mà đi khai hoang ở vùng hoang vu phương Bắc đi.”
Sau đó mặc mụ ta mắng chửi thế nào, Tô Du cũng không thèm để ý nữa, an tâm nấu cơm trong nhà, còn bắt hai đứa trẻ ở trong bếp nhóm lửa.
Bên ngoài mụ Hứa mắng chửi tức tối, Tô Du đúng là đã chọc trúng chỗ yếu của mụ ta, mụ ta sợ bị con trai út liên lụy mà tù tội, mụ ta đã già rồi, làm sao chịu nổi cái việc khai hoang đó chứ. Mục đích mụ ta đến là muốn Tô Du hoặc Tiểu Viễn ửa lời, thả con trai út của mụ ta ra, nhưng mụ ta đã quen dùng lời lẽ ác độc với Tô Du rồi, làm sao mà hạ mình nói lời nhẹ nhàng được, giờ bị chặn họng, muốn nói lời nhẹ nhàng cũng không gặp được người.
“Các người là ai? Đứng trước cửa nhà tôi làm gì?” Ninh Tân vừa vào ngõ đã thấy cảnh náo nhiệt trước cửa, vội vàng chạy đến thì thấy cổng lớn đóng then, ống khói bếp đang bốc khói trắng, bên ngoài có một người đàn ông lạ mặt và một bà già.
“Tiểu Ngũ về rồi à?” Những người hàng xóm đang đứng xem xúm xít kể lại một cách sống động sự việc kinh hoàng, chỉ vào người đứng trước cửa nói: “Đó là chú lớn của Tiểu Viễn và bà nội của Tiểu Viễn.”
“Các người còn dám đến gây chuyện hả? Bắt nạt nhà không có đàn ông hả?” Ninh Tân nghe xong tức giận bốc hỏa, vứt túi trên tay xuống, xắn tay áo lao vào đấm Hứa Lớn, vào mặt, cằm, eo, mỗi cú đấm đều ra đòn thật sự, anh cao hơn Hứa Lớn lại còn khỏe hơn, và trẻ hơn Hứa Lớn nữa, đầu gối của anh đè chặt bụng Hứa Lớn khiến hắn ta không thể nhúc nhích, máu mũi chảy ròng ròng.
“Giết người rồi giết người rồi, chết người rồi.” Mụ Hứa đau lòng kêu thét, nhưng chỉ dám đứng một bên nhảy cẫng lên, sợ Ninh Tân cũng đánh mình, cầu cứu những người xung quanh: “Mau kéo hắn ra, sẽ đánh chết người đó.”
“Ninh Tân dừng tay.” Tô Du nghe thấy động tĩnh không đúng liền mở cửa ra, thấy Ninh Tân đang vồ lấy Hứa Lớn đánh, vội vàng gọi anh lại, “Đừng đánh nữa, bẩn tay, cảnh sát sẽ xử lý bọn họ.”
Ninh Tân hung tợn đứng dậy, lau vết xước trên trán, gạt máu chỉ vào Hứa Lớn và mụ Hứa nói lớn: “Còn dám đến nhà tôi gây rối, ông đây sẽ tìm người tối đêm phá nhà các người, bịt bao tải quẳng xuống sông nhấn chìm cả lũ bại hoại nhà các người.”
Trước sức mạnh tuyệt đối, mụ Hứa không dám hé răng, đỡ con trai cả đứng dậy vội vã bỏ đi, không còn chút khí thế nào như khi đối mặt với Tô Du.
“Về rồi à? Vào đi, cơm sắp xong rồi.” Cô tránh sang một bên để anh vào, dặn dò hàng xóm cũng mau về nhà ăn cơm, trời lạnh rồi, đám đông cũng tan dần.
“Nói chuyện vô ích với bọn họ làm gì? Xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn à.” Người đàn ông kéo Tô Du vào nhà, rồi đóng sầm cửa lại, hàng xóm bao năm, vợ con anh ở trong nhà bị mắng chửi mà không một ai chịu giúp đỡ nói đỡ lời nào, anh tức giận, tức giận mà không biết trút ở đâu.
Vào nhà rồi, anh ôm chầm lấy hai đứa con trai, hỏi: “Có sao không? Tối đó không bị dọa sợ chứ?”
Hai đứa trẻ đầu tiên có vẻ chột dạ, lắc đầu nói không có rồi lại cười trộm, sự việc hoàn toàn không như người ngoài nói, chúng có một niềm tự đắc thầm kín, sự thật chỉ có mấy người bọn chúng biết.
“Mấy thằng nhóc được đấy, có khí phách.” Anh xoa đầu hai đứa trẻ khen chúng dũng cảm, không phải là loại nhát gan.
“Rửa tay rồi ăn cơm đi, lúc ăn cơm em kể cho anh nghe.” Tô Du bưng đồ ăn và cơm ra phòng khách, gọi ba bố con rửa tay.
“Chuyện là như vậy, cưỡng ép cướp Tiểu Viễn là thật, đêm trèo tường là giả, báo cảnh sát là thật, bị hù dọa là giả.” Tô Du cười nói thật.
Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, ngừng gắp thức ăn, đảo mắt nhìn ba mẹ con, chuyện này còn ly kỳ hơn xem phim, anh gần như không thể tin đây là ý tưởng của Tô Du nghĩ ra, quá mạnh mẽ, có suy nghĩ lại còn bình tĩnh, nếu không phải là một người phụ nữ yếu sức, thì đã không đến lượt anh ra tay đánh người rồi.
“Bọn em. . . . . .”
“Em đừng nói nữa, để anh yên tĩnh một chút, bây giờ anh không nghe lọt tai bất cứ điều gì cả.” Ninh Tân ngăn cô tiếp tục nói, anh cần phải suy nghĩ lại, xem mình còn có thể làm gì nữa, nếu cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ chỉ còn là kẻ kiếm tiền và nộp công lương, chỉ có hai tác dụng này mà thôi.
Tô Du chiều ý anh, im lặng ăn cơm. Trước khi cảnh sát có kết quả, cô không thể làm được nhiều việc, bây giờ tâm trí cô đặt nhiều hơn vào thông tin mà cô nghe ngóng được chiều nay. Nghe nói vườn cây ăn trái ở huyện bên cạnh đầu xuân có nhiều cây không ra lá mới, cô định đợi chuyện này xong xuôi, nhà họ Hứa yên ổn rồi thì xin nghỉ hai ngày đến xem thử, xem có thể đổi nghề được hay không.
Buổi tối nằm trên giường, người đàn ông không có hứng thú làm “chuyện ấy”, ôm người phụ nữ hỏi: “Anh còn có thể làm gì nữa?”
“Ngày mai anh đi đồn cảnh sát hỏi thăm tin tức, em vốn định chiều tan ca sẽ đi, nhưng bị người nhà họ Hứa chặn đường nên không đi được. Anh đi giục giã một chút, kẻo chuyện này lại bị những chuyện khác làm chậm trễ.”
“Được, anh sẽ đi hỏi.”
Ninh Tân định sáng hôm sau đến đồn cảnh sát hỏi thăm, trên đường bị bố và anh hai gọi lại, “Tiểu Ngũ về từ bao giờ thế?”
“Tối qua, hai người đi đâu thế? Không đi làm à?”
“Chia nhà rồi, đang chuẩn bị đi mua ít gạch đá và xi măng về xây tường, con về đúng lúc đấy, mai đến giúp một tay nhé.” Ông Ninh nói.
“Tiểu Ngũ, xe của em có thể lái ra dùng một chút không? Đến xưởng gạch giúp anh kéo một chuyến gạch xanh, đỡ mất công anh phải chạy cả ngày, mệt chết người.” Hai Ninh nói.
“Bố, anh hai, nhà con xảy ra chuyện hai người có biết không?” Anh nhìn chằm chằm hai người hỏi.
“Có nghe nói, bố còn đến xem qua, vợ con báo cảnh sát rồi, nghe nói hôm qua còn bị người nhà họ Hứa tìm đến mắng chửi, bố đã nói là không thể làm mọi chuyện quá tuyệt tình mà.” Ông Ninh bất mãn phàn nàn.
“Ha.” Ninh Tân cười lạnh, mỉa mai hỏi: “Bố, con là do hai người nhận nuôi hay là do bố hoặc mẹ con lén lút sinh ra với người khác thế? Kẻ trộm đã trèo tường vào sân rồi mà còn không báo cảnh sát được hả? Tô Du cô ấy không có bố mẹ chồng giúp đỡ, đàn ông không ở nhà, anh cả anh hai bên chồng không giúp đỡ, cô ấy và hai đứa con bị người ta chặn trong nhà chỉ mũi mắng, bố mẹ chồng, anh trai chị dâu bên chồng đều ở cùng một trấn mà không đến chống lưng, không báo cảnh sát thì làm thế nào? Gửi hai đứa trẻ cho người ta bán lấy tiền à?”
“Lúc cần con thì mới nhớ đến con, con không ở nhà thì mấy người ngay cả vợ con cũng không thèm nhìn lấy một cái, lấy đâu ra mặt mũi mà bảo con giúp đỡ? Con coi như đã hết hy vọng rồi, con không trông chờ vào mấy người, mấy người cũng đừng tìm con nữa, con không phải là nô lệ mà mấy người nuôi đâu.” Người đàn ông với đôi môi run rẩy quay người bỏ đi, đây là lần đầu tiên anh cãi nhau với gia đình, cũng có thể là lần cuối cùng.
Mẹ của Bình An bệnh nặng sắp chết, bố mẹ anh không đến giúp; anh mất vợ nuôi con nhỏ, bố mẹ anh không giúp đỡ; bây giờ vợ con anh ta sắp bị người ta bán đi, bố mẹ anh vẫn còn trách móc Tô Du!
Thôi vậy, không trông chờ nữa, có lẽ kiếp trước anh là kẻ thù của họ, nên mới không có duyên phận.
