Truyện Đề Cử
Đề Xuất
Giang Nam Xuân Thịnh
Đường Ninh vừa đến nhà họ Thịnh, liền được dặn dò ba chuyện. Thứ nhất: Thịnh tiên sinh là người cổ hủ, nghiêm túc. Thứ hai: Thịnh tiên sinh không thích người khác lại gần. Thứ ba: Thịnh tiên sinh có một điều cấm kỵ, chính là một cô gái từng được nhà họ Thịnh nuôi nấng. Mà Đường Ninh, chính là đứa con nuôi thứ hai của nhà họ Thịnh. Sau khi Đường Ninh đến nhà họ Thịnh, cô luôn biết chừng mực, giữ lễ nghi, tuyệt đối không dám chạm vào bất kỳ điều cấm kỵ nào của Thịnh tiên sinh. Về sau, Đường Ninh mới biết được, Thịnh tiên sinh thực ra rất nho nhã lịch thiệp. Thịnh tiên sinh thỉnh thoảng cũng rất bám người. Mà Thịnh tiên sinh, còn rất biết cách yêu thương một người. . . . . . . Viên kẹo chanh vào ngày mưa âm u, ngọt ngào đến mức có thể xua tan mọi mù mịt.
HE
Hiện Đại
Ngôn Tình
Ngọt
Zhihu
Đề Xuất
Tiểu Thư Địa Chủ
"Đấu địa chủ, chia ruộng đất", cô tiểu thư nhà địa chủ mất đi gia đình, lại còn bị ép gả cho một gã lưu manh. Cứ ngỡ cuộc đời này thế là xong đời, chẳng thể ngờ gã lưu manh ấy lại dè dặt, nâng niu bảo vệ cô hết mực, thậm chí còn cùng cô tạo nên một cuộc sống tốt đẹp. - Lý Nhị Cẩu không nơi nương tựa, lại chẳng có học thức. Hắn sống sót được đến nay đều nhờ vào cái da mặt dày như tường thành để đi lừa gạt, ăn chực uống chực. Hắn vốn nghĩ cả đời này cứ thế mà trôi qua, nào ngờ lại lấy được một "tiên nữ" về làm vợ. Để không làm "tiên nữ" phải chịu khổ, hắn chỉ còn cách nỗ lực vươn lên. - Đây là câu chuyện về một gã lưu manh hối cải, nỗ lực để có một cuộc sống tốt hơn, cũng là câu chuyện về một cô nàng lá ngọc cành vàng sau khi gia đạo sa sút vẫn tiếp tục được yêu chiều hết mực.
Chữa Lành
Cứu Rỗi
HE
Làm Ruộng
Ngôn Tình
Tấn Giang
Thập Niên
Đề Xuất
Người Dưới Người
Cây đổ bầy khỉ tan, kiến hôi thì phải làm sao đây? Hắn: Người này thật ngốc, nếu không phải ta chỉ dạy, đã sớm bị người ta nuốt chửng rồi. Nàng: Người này thật ngốc, nếu không phải ta cho ăn, đã sớm chết đói rồi. Ai cũng cười nàng ăn nói vụng về, miệng lưỡi chậm chạp. Thế cũng chẳng sao, kiếp sau mà bọn họ cầu thần bái Phật mong có được, kiếp này nàng đã làm được rồi. Ai cũng chê cười hắn chó cậy thế chủ. Thế thì có can hệ gì? Hắn đã sống thành một con chó mà không ai dám khinh thường, nhờ bản lĩnh của mình khiến nàng không cần phải cúi mình khom lưng, lưu lạc khắp nơi.
Cổ Đại
Cung Đình Hầu Tước
Ngôn Tình
Ngọt
Nữ Cường
Tấn Giang
Trạch Đấu
Đề Xuất
Một Ngọn Đèn Soi Sáng Cả Ngày Dài
Năm ta mười hai tuổi, với ba lượng bạc, mẫu thân đã bán ta cho bà buôn người. Bà buôn người thông minh, sang tay năm lượng bạc, bán ta cho Vương gia trong trấn làm con dâu nuôi từ bé. Nhưng ta không thông minh, lang quân chán ghét, công bà không ưa, ngày ngày đánh mắng, trên người ta không có một chỗ nào lành lặn. Chuyện ăn không đủ no, mặc không đủ ấm càng là chuyện thường ngày. Mùa đông năm mười sáu tuổi, ta lại một lần nữa bị nhốt vào kho củi. Quần áo mỏng manh, gió lạnh lại thổi cửa sổ kêu vù vù. Ta vớ lấy con dao bổ củi sau cánh cửa, cạy ổ khóa. Rồi mò mẫm trong đêm tối lên thuyền đi về phía nam.
Chữa Lành
Cổ Đại
HE
Làm Ruộng
Ngôn Tình
Nữ Cường
Zhihu
Đề Xuất
Hình Bộ Thăng Chức Ký
Tên gốc: Hình Bộ Thăng Chức Ký Tên khác: Quy Tắc Làm Công Tại Hình Bộ Tóm tắt: Câu chuyện về một nàng luật sư thực tập bị coi là "phế vật", giả heo ăn thịt hổ, từng bước trở thành đại lão tại Hình bộ. Những vụ án suy luận nhỏ thời cổ đại, những ngày tháng bình lặng cùng tình cảm nhẹ nhàng. Không bàn tay vàng, không phải sảng vă, chủ yếu là suy luận và một ít tương tác tình cảm.
Cổ Đại
Cung Đình Hầu Tước
Ngôn Tình
Tấn Giang
Trinh Thám
Xuyên Không
Đề Xuất
Chiêu Diêu Quá Cảnh
Quân tử leo xà nhà*, làm ăn không lỗ vốn. *Cách gọi đùa những kẻ trộm Người bình thường làm nghề này chỉ là buôn bán một lần; Diệp Phù Lưu làm nghề này, chú trọng vào việc tế thủy trường lưu*. *tế thủy trường lưu: làm một ít và kiên trì thì làm mãi. Chuyên tìm kiếm những ngôi nhà cũ bị bỏ hoang, trước tiên là đi khảo sát nhiều lần, sau đó lấy thân phận chủ nhà mà chính đáng dọn vào. Những món đồ cổ quý giá, từng món từng món một được chính đáng chuyển ra ngoài. Ở viện bên cạnh của ngôi nhà cũ, có một lang quân ốm yếu ít nói, mặt mày ủ dột u ám, suốt ngày ngồi trên lầu cao, lẳng lặng nhìn về phía tường bên này. Số lần gặp nhau ngày càng nhiều, Diệp Phù Lưu không chút hoang mang, bày ra dáng vẻ hàng xóm thân thiện, hỏi han ân cần, đưa đồ ăn, mời đại phu cho. Cứ như vậy chăm sóc cho lang quân ốm yếu đến khi thân thể dần chuyển biến tốt đẹp, hai bên dần trở nên quen thuộc. Tốn hai tháng để dọn nhà, ba tháng để bán gia sản trục lợi. Thời gian năm tháng, đã kết được một đoạn giao tình sâu đậm với lang quân bệnh tật nhà bên cạnh. Vào ngày rời đi, Diệp Phù Lưu lưu luyến từ biệt. “Gần đây tài chính eo hẹp, bất đắc dĩ phải bán nhà tổ. Cùng lang quân quen biết một hồi, ngàn dặm kết duyên, sau này sẽ còn gặp lại.” Ngụy lang quân ít nói hiếm khi mở miệng nói lời cảm tạ. “Ngôi nhà cổ của Ngụy thị ở nơi này đã lâu không được sửa chữa,...
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đình Hầu Tước
HE
Ngôn Tình
Ngọt
Nữ Cường
Tấn Giang
Đề Xuất
Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
Đề cử: Quyen Nguyen Trò chơi "Khế Ước Vĩnh Vực" ra mắt, vô số người đắm chìm trong đó, tận hưởng cảm giác chiến đấu và chém giết quái vật. Giang Họa Huỳnh cũng thả mình trong game, nhưng khác với mọi người, cô không thích giết chóc mà lại thích nuôi dưỡng đủ loại quái vật hùng mạnh. Đột nhiên một ngày, trò chơi đóng cửa, nhân loại bắt đầu bị kéo vào thế giới game một cách ngẫu nhiên. Giang Họa Huỳnh cũng không ngoại lệ. Nhưng hình như cô đã nhận được một năng lực kỳ lạ: luôn có thể khiến các sinh vật phi nhân loại yêu mình vô điều kiện.
Hệ Thống
Hiện Đại
Ngôn Tình
Tấn Giang
Tận Thế
Đề Xuất
Triền Chi
[Nữ nhi ngoan nhà quan gia vs Phỉ nhị đại nhã nhặn bại hoại.] Vị tri huyện mới đến của Vân Thành phong thái ôn nhu nhã nhặn, đoan chính có lễ. Hắn nhậm chức chưa bao lâu đã chấn chỉnh lại huyện lỵ từng bị sơn phỉ cướp bóc trở nên ngăn nắp, kỷ cương. Người người đều ca tụng hắn. Thế nhưng Chi Chi hễ nhìn thấy hắn là gương mặt nhỏ nhắn lại trắng bệch. Bởi vì nàng từng tình cờ bắt gặp cảnh tượng vị tri huyện văn nhã này đang giết người đoạt của tại hiện trường. Hắn không phải tri huyện, hắn là phỉ! Lúc đó nàng bị phát hiện, suýt chút nữa đã bị diệt khẩu. Để thoát khỏi kiếp nạn ấy, nàng còn... * Sau này Nơi sâu trong ngõ hẻm, nam nhân trẻ tuổi kiềm chặt chiếc cằm nhỏ của nữ nhân, cười khẽ đầy ôn hòa: "Hóa ra tên là Chi Chi, thật dễ nghe làm sao." Khóe mắt hơi ửng hồng, Chi Chi bị dọa đến mức càng thêm run rẩy.
Cổ Đại
Cường Thủ Hào Đoạt
Ngôn Tình
Tấn Giang
Đề Xuất
Chuyện Bày Hàng Thường Ngày Ở Biện Kinh
Từ Quả Quả xuyên không đến Biện Kinh, vừa mở đầu đã đối mặt với một gia đình cực phẩm kỳ lạ, năm miệng ăn từ già đến trẻ, nghèo đến mức chẳng có gì. May mắn thay, tôn chỉ của triều đại Đại Tống chính là – tất cả vì tiền. Từ Quả Quả quay lại nghề cũ – cô chủ Từ của tiệm thức ăn nhanh hôm nay đã lên sóng. Từ Quả Quả xắn tay áo làm việc hăng say, từ hai bàn tay trắng đến khi có được quầy hàng nhỏ của riêng mình, rồi mua ruộng tốt, mở cửa hàng, lại còn có thêm bàn tay vàng hỗ trợ, cuộc sống đúng là sung sướng không tả nổi. Bàn tay vàng này chính là chỉ cần nàng chạm vào tay người thợ săn hàng xóm, nàng có thể nhận được cam lộ ngay lập tức. Cam lộ này có công dụng vô cùng lớn: một giọt khiến người ta lưu hương nơi đầu lưỡi, hai giọt khiến người ta rạng rỡ, ba giọt khiến người ta… Chỉ có điều không tốt lắm là bàn tay vàng này có một bug nhỏ, thường xuyên khiến nàng phải làm trò lố trước mặt nam nhân kia. Nhưng nam nhân kia cao lớn vạm vỡ, rắn chắc bền bỉ, chỉ cần chạm một ngón tay là có thể sản xuất cam lộ, đừng nói đến việc lợi ích kinh tế thực tế biết bao. Khi Từ Quả Quả lần thứ N giở trò cũ "ngã" vào lòng thợ săn Đan Tam, nam nhân vốn dĩ hiền lành luôn bỏ chạy đã bộc phát ra sự thô dã, đôi mắt đỏ ngầu dồn nàng vào góc tường. “Một lần, hai lần, không có lần thứ ba. Nàng muốn làm...
Chữa Lành
Cổ Đại
HE
Làm Ruộng
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Tấn Giang
Xuyên Không
Đề Xuất
Hoài Cẩn Bảo Du [Dân Quốc]
Ngũ Thế Thanh có thể từ một tên du côn trở thành đại gia nổi tiếng nhất Thượng Hải, nhờ vào hai chữ nghĩa khí, vì vậy khi bỗng dưng có một cô gái chạy đến hỏi anh: “Anh còn nhớ đứa trẻ đã cứu anh mười năm trước không?” Nhất định phải nhớ chứ! Anh đón cô gái về nhà cung phụng như một tiểu thư, cũng coi như được một cô con gái lớn, lão độc thân như anh không còn sợ không ai chăm sóc mình. Không ngờ bỗng một ngày, cha của cô gái nhỏ - người đã nói là cả nhà chết hết - tìm đến, cô gái lập tức khóc ngã xuống đất ôm lấy chân anh. “Gia, ngài đã nói sẽ nâng tôi làm vợ bé, không thể đuổi tôi đi, ngay cả khi ngài không muốn tôi, cũng không thể bỏ tôi và đứa trẻ trong bụng tôi.” Nói lý lẽ đi, tôi đối xử với cô như con gái ruột, cô lại muốn làm vợ bé của tôi, thật sự được không? Chẳng phải là kẻ ngốc hả, không thể làm vợ cả sao? Lại muốn làm vợ bé! Về nhà rồi tính tiếp! Ngũ Thế Thanh châm một điếu thuốc, thở ra một vòng khói, nói: “Người không thể mang đi, hay là tôi kính ông một chén trà con rể?” Một câu tóm tắt: Con đường thoát ế của đại lão Dân Quốc
Dân Quốc
HE
Ngôn Tình
Ngọt
Nữ Cường
Tấn Giang









