Truyện Đề Cử
Đề Xuất
Xuyên Tới Triều Thanh Ngày Ngày Làm Ruộng
An Thanh một sớm xuyên không, từ Tiến sĩ viện nông học trở thành một cách cách Mông Cổ, đột nhiên được chỉ hôn cho Ngũ hoàng tử vào năm Khang Hi triều Thanh. Nhìn những bức tường thành cao ngất của Tử Cấm Thành, An Thanh không kìm được đỡ trán thở dài, Những người trong cung này, ai mà chẳng mưu mẹo, tâm nhãn dày đặc như cái sàng; trước mặt bọn họ, nàng chính là kiểu người ngốc bạch ngọt khờ khạo chính hiệu. Tuy nhiên, may mắn thay vận may của An Thanh cũng không quá tệ, nàng được chỉ định gả cho Ngũ A ca Dận Kì, người không tham gia vào việc tranh đoạt ngôi vị. Mẫu gia của nàng lại là một chi mạnh mẽ nhất của Khoa Nhĩ Thấm, được Khang Hi trọng dụng. Dù sao, việc cung đấu là không thể nào có, đóng cửa lại nằm thẳng tận hưởng cuộc sống giàu sang phú quý của mình chẳng phải thơm hơn sao? Thế là: Khi các Trắc phúc tấn, các Cách cách dùng hết mọi thủ đoạn để tranh giành sự sủng ái, An Thanh chỉ ăn uống, trồng trọt cày cấy. Khi nhóm trục lý bận rộn khoe khoang sự hiền thục và bày tỏ lòng hiếu thảo, An Thanh chỉ ăn uống, trồng trọt cày cấy. Khi nhóm Hoàng tử bận rộn kết bè kết đảng, tranh quyền đoạt lợi, An Thanh kéo Dận Kì cùng nhau ăn uống, trồng trọt cày cấy. Nhưng ai ngờ, chính An Thanh, người không được cả cung điện này để mắt tới, không chỉ tiện tay cứu sống được cây mẫu đơn cực phẩm vốn có ý nghĩa là điềm lành được dùng trong lễ tế tự, mà còn giải quyết...
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đình Hầu Tước
HE
Làm Ruộng
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Tấn Giang
Xuyên Không
Đề Xuất
Hình Bộ Thăng Chức Ký
Tên gốc: Hình Bộ Thăng Chức Ký Tên khác: Quy Tắc Làm Công Tại Hình Bộ Tóm tắt: Câu chuyện về một nàng luật sư thực tập bị coi là "phế vật", giả heo ăn thịt hổ, từng bước trở thành đại lão tại Hình bộ. Những vụ án suy luận nhỏ thời cổ đại, những ngày tháng bình lặng cùng tình cảm nhẹ nhàng. Không bàn tay vàng, không phải sảng vă, chủ yếu là suy luận và một ít tương tác tình cảm.
Cổ Đại
Cung Đình Hầu Tước
Ngôn Tình
Tấn Giang
Trinh Thám
Xuyên Không
Đề Xuất
Tiểu Thư Địa Chủ
"Đấu địa chủ, chia ruộng đất", cô tiểu thư nhà địa chủ mất đi gia đình, lại còn bị ép gả cho một gã lưu manh. Cứ ngỡ cuộc đời này thế là xong đời, chẳng thể ngờ gã lưu manh ấy lại dè dặt, nâng niu bảo vệ cô hết mực, thậm chí còn cùng cô tạo nên một cuộc sống tốt đẹp. - Lý Nhị Cẩu không nơi nương tựa, lại chẳng có học thức. Hắn sống sót được đến nay đều nhờ vào cái da mặt dày như tường thành để đi lừa gạt, ăn chực uống chực. Hắn vốn nghĩ cả đời này cứ thế mà trôi qua, nào ngờ lại lấy được một "tiên nữ" về làm vợ. Để không làm "tiên nữ" phải chịu khổ, hắn chỉ còn cách nỗ lực vươn lên. - Đây là câu chuyện về một gã lưu manh hối cải, nỗ lực để có một cuộc sống tốt hơn, cũng là câu chuyện về một cô nàng lá ngọc cành vàng sau khi gia đạo sa sút vẫn tiếp tục được yêu chiều hết mực.
Làm Ruộng
Ngôn Tình
Tấn Giang
Thập Niên
Đề Xuất
Triền Chi
[Nữ nhi ngoan nhà quan gia vs Phỉ nhị đại nhã nhặn bại hoại.] Vị tri huyện mới đến của Vân Thành phong thái ôn nhu nhã nhặn, đoan chính có lễ. Hắn nhậm chức chưa bao lâu đã chấn chỉnh lại huyện lỵ từng bị sơn phỉ cướp bóc trở nên ngăn nắp, kỷ cương. Người người đều ca tụng hắn. Thế nhưng Chi Chi hễ nhìn thấy hắn là gương mặt nhỏ nhắn lại trắng bệch. Bởi vì nàng từng tình cờ bắt gặp cảnh tượng vị tri huyện văn nhã này đang giết người đoạt của tại hiện trường. Hắn không phải tri huyện, hắn là phỉ! Lúc đó nàng bị phát hiện, suýt chút nữa đã bị diệt khẩu. Để thoát khỏi kiếp nạn ấy, nàng còn... * Sau này Nơi sâu trong ngõ hẻm, nam nhân trẻ tuổi kiềm chặt chiếc cằm nhỏ của nữ nhân, cười khẽ đầy ôn hòa: "Hóa ra tên là Chi Chi, thật dễ nghe làm sao." Khóe mắt hơi ửng hồng, Chi Chi bị dọa đến mức càng thêm run rẩy.
Cổ Đại
Cường Thủ Hào Đoạt
Ngôn Tình
Tấn Giang
Đề Xuất
Giang Nam Xuân Thịnh
Đường Ninh vừa đến nhà họ Thịnh, liền được dặn dò ba chuyện. Thứ nhất: Thịnh tiên sinh là người cổ hủ, nghiêm túc. Thứ hai: Thịnh tiên sinh không thích người khác lại gần. Thứ ba: Thịnh tiên sinh có một điều cấm kỵ, chính là một cô gái từng được nhà họ Thịnh nuôi nấng. Mà Đường Ninh, chính là đứa con nuôi thứ hai của nhà họ Thịnh. Sau khi Đường Ninh đến nhà họ Thịnh, cô luôn biết chừng mực, giữ lễ nghi, tuyệt đối không dám chạm vào bất kỳ điều cấm kỵ nào của Thịnh tiên sinh. Về sau, Đường Ninh mới biết được, Thịnh tiên sinh thực ra rất nho nhã lịch thiệp. Thịnh tiên sinh thỉnh thoảng cũng rất bám người. Mà Thịnh tiên sinh, còn rất biết cách yêu thương một người. . . . . . . Viên kẹo chanh vào ngày mưa âm u, ngọt ngào đến mức có thể xua tan mọi mù mịt.
HE
Hiện Đại
Ngôn Tình
Ngọt
Zhihu
Đề Xuất
Hoài Cẩn Bảo Du [Dân Quốc]
Ngũ Thế Thanh có thể từ một tên du côn trở thành đại gia nổi tiếng nhất Thượng Hải, nhờ vào hai chữ nghĩa khí, vì vậy khi bỗng dưng có một cô gái chạy đến hỏi anh: “Anh còn nhớ đứa trẻ đã cứu anh mười năm trước không?” Nhất định phải nhớ chứ! Anh đón cô gái về nhà cung phụng như một tiểu thư, cũng coi như được một cô con gái lớn, lão độc thân như anh không còn sợ không ai chăm sóc mình. Không ngờ bỗng một ngày, cha của cô gái nhỏ - người đã nói là cả nhà chết hết - tìm đến, cô gái lập tức khóc ngã xuống đất ôm lấy chân anh. “Gia, ngài đã nói sẽ nâng tôi làm vợ bé, không thể đuổi tôi đi, ngay cả khi ngài không muốn tôi, cũng không thể bỏ tôi và đứa trẻ trong bụng tôi.” Nói lý lẽ đi, tôi đối xử với cô như con gái ruột, cô lại muốn làm vợ bé của tôi, thật sự được không? Chẳng phải là kẻ ngốc hả, không thể làm vợ cả sao? Lại muốn làm vợ bé! Về nhà rồi tính tiếp! Ngũ Thế Thanh châm một điếu thuốc, thở ra một vòng khói, nói: “Người không thể mang đi, hay là tôi kính ông một chén trà con rể?” Một câu tóm tắt: Con đường thoát ế của đại lão Dân Quốc
Dân Quốc
HE
Ngôn Tình
Ngọt
Tấn Giang
Đề Xuất
Chiêu Diêu Quá Cảnh
Quân tử leo xà nhà*, làm ăn không lỗ vốn. *Cách gọi đùa những kẻ trộm Người bình thường làm nghề này chỉ là buôn bán một lần; Diệp Phù Lưu làm nghề này, chú trọng vào việc tế thủy trường lưu*. *tế thủy trường lưu: làm một ít và kiên trì thì làm mãi. Chuyên tìm kiếm những ngôi nhà cũ bị bỏ hoang, trước tiên là đi khảo sát nhiều lần, sau đó lấy thân phận chủ nhà mà chính đáng dọn vào. Những món đồ cổ quý giá, từng món từng món một được chính đáng chuyển ra ngoài. Ở viện bên cạnh của ngôi nhà cũ, có một lang quân ốm yếu ít nói, mặt mày ủ dột u ám, suốt ngày ngồi trên lầu cao, lẳng lặng nhìn về phía tường bên này. Số lần gặp nhau ngày càng nhiều, Diệp Phù Lưu không chút hoang mang, bày ra dáng vẻ hàng xóm thân thiện, hỏi han ân cần, đưa đồ ăn, mời đại phu cho. Cứ như vậy chăm sóc cho lang quân ốm yếu đến khi thân thể dần chuyển biến tốt đẹp, hai bên dần trở nên quen thuộc. Tốn hai tháng để dọn nhà, ba tháng để bán gia sản trục lợi. Thời gian năm tháng, đã kết được một đoạn giao tình sâu đậm với lang quân bệnh tật nhà bên cạnh. Vào ngày rời đi, Diệp Phù Lưu lưu luyến từ biệt. “Gần đây tài chính eo hẹp, bất đắc dĩ phải bán nhà tổ. Cùng lang quân quen biết một hồi, ngàn dặm kết duyên, sau này sẽ còn gặp lại.” Ngụy lang quân ít nói hiếm khi mở miệng nói lời cảm tạ. “Ngôi nhà cổ của Ngụy thị ở nơi này đã lâu không được sửa chữa,...
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đình Hầu Tước
HE
Ngôn Tình
Ngọt
Nữ Cường
Tấn Giang
Đề Xuất
Người Dưới Người
Cây đổ bầy khỉ tan, kiến hôi thì phải làm sao đây? Hắn: Người này thật ngốc, nếu không phải ta chỉ dạy, đã sớm bị người ta nuốt chửng rồi. Nàng: Người này thật ngốc, nếu không phải ta cho ăn, đã sớm chết đói rồi. Ai cũng cười nàng ăn nói vụng về, miệng lưỡi chậm chạp. Thế cũng chẳng sao, kiếp sau mà bọn họ cầu thần bái Phật mong có được, kiếp này nàng đã làm được rồi. Ai cũng chê cười hắn chó cậy thế chủ. Thế thì có can hệ gì? Hắn đã sống thành một con chó mà không ai dám khinh thường, nhờ bản lĩnh của mình khiến nàng không cần phải cúi mình khom lưng, lưu lạc khắp nơi.
Cổ Đại
Cung Đình Hầu Tước
Ngôn Tình
Ngọt
Nữ Cường
Tấn Giang
Trạch Đấu
Đề Xuất
Tương Khắc
Tác giả: Đông Nhật Ngưu Giác Bao/Bánh sừng Bò Mùa Đông Lần đầu tiên Vân Thư và Phùng Viễn Sơn gặp mặt, bên ngoài tuyết rơi dày đặc, hai người ngồi đối diện nhau trong một quán ăn náo nhiệt. Vân Thư lặng lẽ đánh giá Phùng Viễn Sơn, thầm nghĩ trong lòng rằng không được, bộ dạng cũng ổn, cao to vạm vỡ, nhưng người quá trầm tính, nửa ngày không nói được câu nào. Sau này sống chung chắc chết vì buồn mất. Phùng Viễn Sơn vừa nhìn thấy Vân Thư đã cảm thấy không ổn, người phụ nữ này quá... xinh đẹp, đôi mắt như có móc câu, giống yêu tinh vậy. Hai người bước ra khỏi quán ăn, một người rẽ trái, một người rẽ phải, đều ngầm hiểu rằng sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa. Ai ngờ, một tháng sau, hai người đã đăng ký kết hôn và ngủ chung trên một chiếc giường. - Văn án 2: Một ngày trước khi kết hôn, Vân Thư chạy đến dưới gầm lớn, tìm một "đại tiên" để xem bói cho cuộc hôn nhân không rõ tương lai của mình. "Đại tiên" lim dim mắt bóp quẻ nửa ngày, cuối cùng đập bàn phán một câu: Anh ta khắc cô. Cô càng khắc anh ta hơn. Góc nhìn nhân vật chính: Thẩm Vân Thư, Phùng Viễn Sơn *Tóm tắt một câu: Câu chuyện "thổ cẩu" cưới trước yêu sau ở thị trấn nhỏ. *Ý nghĩa: Cố gắng kiếm tiền. *Giới thiệu vắn tắt: [Trai Làng Ít Nói X Bà Chủ Xinh Đẹp Ngọt Ngào] [Câu chuyện cưới trước yêu sau đậm chất "quê" ở thị trấn nhỏ】 * Nhãn nội dung: tình có chú ỷ, ngọt văn, cuộc sống chợ búa, cưới trước yêu...
Chữa Lành
Cưới Trước Yêu Sau
HE
Ngôn Tình
Ngọt
Tấn Giang
Thập Niên
Đề Xuất
Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
Đề cử: Quyen Nguyen Trò chơi "Khế Ước Vĩnh Vực" ra mắt, vô số người đắm chìm trong đó, tận hưởng cảm giác chiến đấu và chém giết quái vật. Giang Họa Huỳnh cũng thả mình trong game, nhưng khác với mọi người, cô không thích giết chóc mà lại thích nuôi dưỡng đủ loại quái vật hùng mạnh. Đột nhiên một ngày, trò chơi đóng cửa, nhân loại bắt đầu bị kéo vào thế giới game một cách ngẫu nhiên. Giang Họa Huỳnh cũng không ngoại lệ. Nhưng hình như cô đã nhận được một năng lực kỳ lạ: luôn có thể khiến các sinh vật phi nhân loại yêu mình vô điều kiện.
Hệ Thống
Hiện Đại
Ngôn Tình
Tấn Giang
Tận Thế









