Truyện Đề Cử
Đề Xuất
Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng
Một cái lảo đảo, Đào Xuân rốt cuộc tỉnh lại giữa sự xóc nảy, nàng đang mặc một thân váy cưới của tân nương, bị trói trên lưng bò, nam nhân dắt bò cưới đang đi sâu vào trong núi. Đào Xuân bị kẹt trong thân thể này đã hơn nửa tháng, chính chủ của thân thể này là lăng hộ thủ hoàng lăng, mười tuổi rời núi đi học đường, mười lăm tuổi theo di mẫu làm đầu bếp sống tại nhà chủ. Năm mười chín tuổi, nàng đem lòng yêu một nam nhân ngoài núi, phụ mẫu biết tin liền định cho nàng một mối hôn sự trong núi, đối phương cũng cùng là lăng hộ*. *lăng hộ: hộ gia đình có nhiệm vụ thủ lăng Nàng không cam lòng về lại núi sâu thủ lăng, muốn ở ngoài núi thành thân cùng người mình thích, nhưng Lăng hộ từ khi sinh ra đã hưởng bổng lộc triều đình, sinh ra đã mang trách nhiệm giữ mộ, khi chưa được triều đình cho phép thì không được tự ý rời núi, càng không thể sống ở ngoài núi. Nếu nàng chấp nhất không về sơn, cả nhà đều sẽ bị tước thân phận giáng làm nô đi canh giữ địa cung, ngay cả người di mẫu thu nhận nàng cũng không được yên ổn. Ngày cưới càng đến gần, "nàng" càng thêm kháng cự, trong lúc phẫn nộ đã nuốt thuốc mà chết, để lại một mớ hỗn độn cho người di mẫu. Đào Xuân đè nén tâm tình phức tạp, nàng nằm phủ phục trên lưng bò ho khan một tiếng, nam nhân dắt bò cưới dừng bước. Ổ Thường An cởi bỏ dây thừng, thấy ánh mắt nàng đã thanh tỉnh, hắn không chút biểu cảm...
Cổ Đại
Làm Ruộng
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Tấn Giang
Xuyên Không
Đề Xuất
Giang Nam Xuân Thịnh
Đường Ninh vừa đến nhà họ Thịnh, liền được dặn dò ba chuyện. Thứ nhất: Thịnh tiên sinh là người cổ hủ, nghiêm túc. Thứ hai: Thịnh tiên sinh không thích người khác lại gần. Thứ ba: Thịnh tiên sinh có một điều cấm kỵ, chính là một cô gái từng được nhà họ Thịnh nuôi nấng. Mà Đường Ninh, chính là đứa con nuôi thứ hai của nhà họ Thịnh. Sau khi Đường Ninh đến nhà họ Thịnh, cô luôn biết chừng mực, giữ lễ nghi, tuyệt đối không dám chạm vào bất kỳ điều cấm kỵ nào của Thịnh tiên sinh. Về sau, Đường Ninh mới biết được, Thịnh tiên sinh thực ra rất nho nhã lịch thiệp. Thịnh tiên sinh thỉnh thoảng cũng rất bám người. Mà Thịnh tiên sinh, còn rất biết cách yêu thương một người. . . . . . . Viên kẹo chanh vào ngày mưa âm u, ngọt ngào đến mức có thể xua tan mọi mù mịt.
HE
Hiện Đại
Ngôn Tình
Ngọt
Zhihu
Đề Xuất
Mệnh Nha Hoàn
Hầu hạ tiểu thư đến đại sảnh Vương phủ, Vương gia và Vương phi ngồi trên ghế với vẻ uy nghi, tiểu thư tiến lên thỉnh an, sau khi thỉnh an thì ngồi xuống dùng bữa. Vương gia liếc nhìn mọi người trên bàn, ánh mắt dừng lại trên mặt ta một lúc, rồi thu hồi ánh mắt nói: “Trấn Quốc Hầu phủ có nhiều tài nữ mỹ nhân, quả thực mỗi người đều không tầm thường.” Tiểu thư nghe vậy hơi sửng sốt. Sau bữa ăn, mọi người trở về viện, sau khi về đến phòng ta cảm thấy câu nói của Vương gia tối nay có chút kỳ lạ, tiểu thư chắc chắn đã nhận ra điều gì đó, ta lo lắng nhìn nàng, “Tiểu thư… Vương gia trong bữa ăn…” Nàng như biết ta muốn hỏi gì, nhẹ nhàng nói: “Vinh Vương gia có tài xem tướng, người đời ai cũng biết.” Tiểu thư thấy ta vẫn chưa hiểu, bèn nói: “Vương gia là nói tướng mạo ngươi bất phàm.” Ta lại càng hoảng sợ: “... Làm sao có thể, nô tỳ khi còn nhỏ đã mất nhà, gần như trở thành xác chết bên đường, sao lại bất phàm…” Một câu chuyện về quá trình trưởng thành của một nha hoàn. Nhãn nội dung: Cung đình, quý tộc, tình yêu đặc biệt, cuộc sống bình dân.
Cổ Đại
Cường Thủ Hào Đoạt
Ngôn Tình
Tấn Giang
Đề Xuất
Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
Đề cử: Quyen Nguyen Trò chơi "Khế Ước Vĩnh Vực" ra mắt, vô số người đắm chìm trong đó, tận hưởng cảm giác chiến đấu và chém giết quái vật. Giang Họa Huỳnh cũng thả mình trong game, nhưng khác với mọi người, cô không thích giết chóc mà lại thích nuôi dưỡng đủ loại quái vật hùng mạnh. Đột nhiên một ngày, trò chơi đóng cửa, nhân loại bắt đầu bị kéo vào thế giới game một cách ngẫu nhiên. Giang Họa Huỳnh cũng không ngoại lệ. Nhưng hình như cô đã nhận được một năng lực kỳ lạ: luôn có thể khiến các sinh vật phi nhân loại yêu mình vô điều kiện.
Hệ Thống
Hiện Đại
Ngôn Tình
Tấn Giang
Tận Thế
Đề Xuất
Người Dưới Người
Cây đổ bầy khỉ tan, kiến hôi thì phải làm sao đây? Hắn: Người này thật ngốc, nếu không phải ta chỉ dạy, đã sớm bị người ta nuốt chửng rồi. Nàng: Người này thật ngốc, nếu không phải ta cho ăn, đã sớm chết đói rồi. Ai cũng cười nàng ăn nói vụng về, miệng lưỡi chậm chạp. Thế cũng chẳng sao, kiếp sau mà bọn họ cầu thần bái Phật mong có được, kiếp này nàng đã làm được rồi. Ai cũng chê cười hắn chó cậy thế chủ. Thế thì có can hệ gì? Hắn đã sống thành một con chó mà không ai dám khinh thường, nhờ bản lĩnh của mình khiến nàng không cần phải cúi mình khom lưng, lưu lạc khắp nơi.
Cổ Đại
Cung Đình Hầu Tước
Ngôn Tình
Tấn Giang
Đề Xuất
Miếng Mồi
Tô Niệm ném một sợi dây, Từ Thanh Dục biết rõ đây là mồi câu của cô, nhưng vẫn nhận lấy. Kết quả, kẻ giăng mồi mới thả được một nửa, đã bỏ chạy mất.
Cưới Trước Yêu Sau
Hiện Đại
Ngôn Tình
Tấn Giang
Đề Xuất
Ôn Hương Nhuyễn Ngọc
Nguyễn gia bị hãm hại, một sáng cửa nát nhà tan, chỉ còn lại Nguyễn Du, một cô nương mồ côi, được Tống gia đã cùng định hôn từ nhỏ đưa về Thục Trung. Nguyễn Du xinh đẹp, tính tình cũng dịu dàng, giọng điệu khi nói chuyện mềm mại ngọt ngào, đặc biệt được Tống lão phu nhân yêu quý, coi nàng như tôn nữ ruột thịt mà cưng chiều. Tống Hà, tiểu bá vương của Tống gia, nổi tiếng là kẻ quần là áo lụa ở Thục Trung, không bao giờ ở nhà, rất ghét những tiểu cô nương nũng nịu. -------- “Ngươi tên gì?” Tống Hà hỏi. Nguyễn Du thấp giọng đáp nhỏ: “Nguyễn Du.” “Nguyễn Ngư?” Tống Hà nhíu mày, trong lòng càng khinh thường hơn. Nguyễn gia không biết đặt tên thế nào, lại gọi là ‘Ngư’. Nàng là ngư, hắn là hà, vậy chẳng phải nàng không thể rời khỏi hắn sao? -------- Khi Nguyễn Du lần đầu gặp Tống Hà, hắn đã đe dọa nàng: “Nếu ngươi dám gả cho ta, ta sẽ khiến ngươi khóc.” Sau đó, Tống Hà ôm nàng, khi thấy mắt nàng đỏ hoe, hắn dịu dàng nói: “Ta mang cả mạng sống đều dâng cho nàng, nàng đừng khóc được không?” -------- Đây là câu chuyện về một kẻ lãng tử biết quay đầu, ta trời sinh vốn dĩ phóng túng bất kham, nhưng sẵn lòng vì nàng hãm sâu vào vũng bùn.
Cổ Đại
HE
Ngôn Tình
Ngọt
Tấn Giang
Trinh Thám
Đề Xuất
Triền Chi
[Nữ nhi ngoan nhà quan gia vs Phỉ nhị đại nhã nhặn bại hoại.] Vị tri huyện mới đến của Vân Thành phong thái ôn nhu nhã nhặn, đoan chính có lễ. Hắn nhậm chức chưa bao lâu đã chấn chỉnh lại huyện lỵ từng bị sơn phỉ cướp bóc trở nên ngăn nắp, kỷ cương. Người người đều ca tụng hắn. Thế nhưng Chi Chi hễ nhìn thấy hắn là gương mặt nhỏ nhắn lại trắng bệch. Bởi vì nàng từng tình cờ bắt gặp cảnh tượng vị tri huyện văn nhã này đang giết người đoạt của tại hiện trường. Hắn không phải tri huyện, hắn là phỉ! Lúc đó nàng bị phát hiện, suýt chút nữa đã bị diệt khẩu. Để thoát khỏi kiếp nạn ấy, nàng còn... * Sau này Nơi sâu trong ngõ hẻm, nam nhân trẻ tuổi kiềm chặt chiếc cằm nhỏ của nữ nhân, cười khẽ đầy ôn hòa: "Hóa ra tên là Chi Chi, thật dễ nghe làm sao." Khóe mắt hơi ửng hồng, Chi Chi bị dọa đến mức càng thêm run rẩy.
Cổ Đại
Cường Thủ Hào Đoạt
Ngôn Tình
Tấn Giang
Đề Xuất
Tương Khắc
Tác giả: Đông Nhật Ngưu Giác Bao/Bánh sừng Bò Mùa Đông Lần đầu tiên Vân Thư và Phùng Viễn Sơn gặp mặt, bên ngoài tuyết rơi dày đặc, hai người ngồi đối diện nhau trong một quán ăn náo nhiệt. Vân Thư lặng lẽ đánh giá Phùng Viễn Sơn, thầm nghĩ trong lòng rằng không được, bộ dạng cũng ổn, cao to vạm vỡ, nhưng người quá trầm tính, nửa ngày không nói được câu nào. Sau này sống chung chắc chết vì buồn mất. Phùng Viễn Sơn vừa nhìn thấy Vân Thư đã cảm thấy không ổn, người phụ nữ này quá... xinh đẹp, đôi mắt như có móc câu, giống yêu tinh vậy. Hai người bước ra khỏi quán ăn, một người rẽ trái, một người rẽ phải, đều ngầm hiểu rằng sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa. Ai ngờ, một tháng sau, hai người đã đăng ký kết hôn và ngủ chung trên một chiếc giường. - Văn án 2: Một ngày trước khi kết hôn, Vân Thư chạy đến dưới gầm lớn, tìm một "đại tiên" để xem bói cho cuộc hôn nhân không rõ tương lai của mình. "Đại tiên" lim dim mắt bóp quẻ nửa ngày, cuối cùng đập bàn phán một câu: Anh ta khắc cô. Cô càng khắc anh ta hơn. Góc nhìn nhân vật chính: Thẩm Vân Thư, Phùng Viễn Sơn *Tóm tắt một câu: Câu chuyện "thổ cẩu" cưới trước yêu sau ở thị trấn nhỏ. *Ý nghĩa: Cố gắng kiếm tiền. *Giới thiệu vắn tắt: [Trai Làng Ít Nói X Bà Chủ Xinh Đẹp Ngọt Ngào] [Câu chuyện cưới trước yêu sau đậm chất "quê" ở thị trấn nhỏ】 * Nhãn nội dung: tình có chú ỷ, ngọt văn, cuộc sống chợ búa, cưới trước yêu...
Chữa Lành
Cưới Trước Yêu Sau
HE
Ngôn Tình
Ngọt
Tấn Giang
Thập Niên
Đề Xuất
Hầu Phu Nhân Và Đao Mổ Lợn [Trục Ngọc]
Phụ mẫu qua đời, trúc mã hủy hôn, họ hàng thân thích muốn chiếm đoạt gia sản, Phàn Trường Ngọc vì ấu muội mới năm tuổi nên quyết định chiêu rể. Nàng nhắm trúng nam nhân mà mình cứu về, đối phương thương tích đầy mình, chẳng có vật gì đáng giá, chỉ có duy nhất gương mặt là có thể nhìn được. Hai người nhanh chóng đạt được thỏa thuận: Nàng thu lưu nam nhân để dưỡng thương, đối phương giả vờ ở rể giúp nàng giữ vững gia sản. Sau khi gia nghiệp đã ổn định, Phàn Trường Ngọc định viết thư hòa ly như đã hẹn, nào ngờ triều đình đánh trận trưng binh, nam nhân được cho là tráng đinh bị bắt đi lính, từ đó bặt vô âm tín. Lúc gặp lại nam nhân kia một lần nữa, hắn đang mình đầy máu nằm trong lều thương binh, gương mặt dính máu vẫn tuấn mỹ như xưa, nhưng bộ binh phục tiểu tốt trên người lại bị chém rách nát không chịu nổi. Thấy hắn ở trong quân đội sống gian nan như vậy, Phàn Trường Ngọc đỏ hoe mắt bảo: "Huynh đừng đi lính nữa, về đi, ta mổ lợn nuôi huynh." Nam nhân nheo mắt, ho ra một ngụm máu: "Nàng muốn hòa ly với ta..." Phàn Trường Ngọc nước mắt lưng tròng: "Không ly nữa, không ly nữa!"
Báo Thù
Cổ Đại
Cung Đình Hầu Tước
Hệ Thống
Ngôn Tình
Ngọt
Nữ Cường
Tấn Giang
Xuyên Không







