Truyện Đề Cử
Đề Xuất
Khám Trần Lộ
Dưới chân núi Bảo Thạch, có đạo sĩ Lý Mộc Tử, pháp lực vô biên, thông hiểu cổ kim, am tường phá án, tinh thông bắt yêu. Chỉ cần giá cả thỏa đáng, vạn sự đều có thể thương lượng. Câu chuyện kể về tiểu đạo sĩ Lý Mộc Tử xuyên qua các thời không để phá án, bao gồm các yếu tố: suy luận, quỷ quái và ngôn tình. Thêm một chút suy luận, bớt đi một chút luyến ái.
Cổ Đại
Hiện Đại
Huyền Huyễn
Kinh Dị
Linh Dị
Ngôn Tình
Nữ Cường
Tấn Giang
Xuyên Không
Đề Xuất
Hoài Cẩn Bảo Du [Dân Quốc]
Ngũ Thế Thanh có thể từ một tên du côn trở thành đại gia nổi tiếng nhất Thượng Hải, nhờ vào hai chữ nghĩa khí, vì vậy khi bỗng dưng có một cô gái chạy đến hỏi anh: “Anh còn nhớ đứa trẻ đã cứu anh mười năm trước không?” Nhất định phải nhớ chứ! Anh đón cô gái về nhà cung phụng như một tiểu thư, cũng coi như được một cô con gái lớn, lão độc thân như anh không còn sợ không ai chăm sóc mình. Không ngờ bỗng một ngày, cha của cô gái nhỏ - người đã nói là cả nhà chết hết - tìm đến, cô gái lập tức khóc ngã xuống đất ôm lấy chân anh. “Gia, ngài đã nói sẽ nâng tôi làm vợ bé, không thể đuổi tôi đi, ngay cả khi ngài không muốn tôi, cũng không thể bỏ tôi và đứa trẻ trong bụng tôi.” Nói lý lẽ đi, tôi đối xử với cô như con gái ruột, cô lại muốn làm vợ bé của tôi, thật sự được không? Chẳng phải là kẻ ngốc hả, không thể làm vợ cả sao? Lại muốn làm vợ bé! Về nhà rồi tính tiếp! Ngũ Thế Thanh châm một điếu thuốc, thở ra một vòng khói, nói: “Người không thể mang đi, hay là tôi kính ông một chén trà con rể?” Một câu tóm tắt: Con đường thoát ế của đại lão Dân Quốc
Dân Quốc
HE
Ngôn Tình
Ngọt
Nữ Cường
Tấn Giang
Đề Xuất
Hình Bộ Thăng Chức Ký
Tên gốc: Hình Bộ Thăng Chức Ký Tên khác: Quy Tắc Làm Công Tại Hình Bộ Tóm tắt: Câu chuyện về một nàng luật sư thực tập bị coi là "phế vật", giả heo ăn thịt hổ, từng bước trở thành đại lão tại Hình bộ. Những vụ án suy luận nhỏ thời cổ đại, những ngày tháng bình lặng cùng tình cảm nhẹ nhàng. Không bàn tay vàng, không phải sảng vă, chủ yếu là suy luận và một ít tương tác tình cảm.
Cổ Đại
Cung Đình Hầu Tước
Ngôn Tình
Tấn Giang
Trinh Thám
Xuyên Không
Đề Xuất
Nắm Tay Nhau Trong Không Gian Tận Thế
Tận thế đã đến, xác sống tràn lan khắp nơi. An Hiểu ngay lập tức thức tỉnh dị năng, có không gian và hệ thống. An Hiểu vốn nghĩ rằng cô có thể giống như nữ chính Mary Sue trong tiểu thuyết, xưng vương xưng bá trong thế giới tận thế. Nhưng tiếc rằng tất cả chỉ là ảo tưởng, không gian của An Hiểu không có suối linh, cũng không thể trồng trọt, thậm chí ngay cả việc lưu trữ vật tư cơ bản cũng không làm được, chỉ có một cái mương hôi thối. Còn hệ thống thì chỉ là một hệ thống xử lý nước thải vô dụng. An Hiểu nắm chặt tay, đã không thể dựa vào ai thì ôm chặt đùi của anh Cố Chuẩn mới là đúng đắn. Đây là một câu chuyện tận thế khác biệt, nam nữ chính là bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.
Hệ Thống
Ngôn Tình
Tấn Giang
Tận Thế
Đề Xuất
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Năm 37 tuổi, Tô Du quyết định nhận nuôi một đứa trẻ, nhưng lại mất mạng trên đường đi nộp hồ sơ. Linh hồn cô xuyên không về thập niên 70, nhập vào thân xác một người mẹ đã qua hai đời chồng, vừa chết vì bị cảm nắng. Chỉ trong chớp mắt, Tô Du có ngay: một người chồng làm nghề vận tải, hai cậu con trai (một con ruột, một con riêng của chồng), và trẻ lại mười tuổi. Kèm theo đó là một hệ thống khô khan tên là "Cây Khắp Sườn Đồi" chuyên môn chỉ biết chữa bệnh cho cây cối. Làm mẹ kế đã khó, làm mẹ kế mang theo con ruột tái giá còn khó hơn, con riêng của chồng: Bị bà ngoại xúi giục, không chỉ ương bướng mà còn là một "thằng nhóc nổi loạn" chuyên lấy đồ trong nhà đem cho người ngoài. Con ruột: Là một "hũ giấm" chính hiệu, tâm tư nhạy cảm, có chuyện ấm ức cũng không nói ra mà chỉ mặt xị xuống để mẹ phải tự đoán. Khởi đầu như địa ngục, người mẹ kế mới chưa từng làm mẹ cảm thấy bối rối, đành đơn giản làm liều theo kiểu kẻ vô lý sợ người đanh đá, dùng danh tiếng để chế ngự người khác thì cuối cùng bị danh tiếng phản đòn.
Chữa Lành
Làm Ruộng
Ngôn Tình
Tấn Giang
Thập Niên
Xuyên Không
Đề Xuất
Giang Nam Xuân Thịnh
Đường Ninh vừa đến nhà họ Thịnh, liền được dặn dò ba chuyện. Thứ nhất: Thịnh tiên sinh là người cổ hủ, nghiêm túc. Thứ hai: Thịnh tiên sinh không thích người khác lại gần. Thứ ba: Thịnh tiên sinh có một điều cấm kỵ, chính là một cô gái từng được nhà họ Thịnh nuôi nấng. Mà Đường Ninh, chính là đứa con nuôi thứ hai của nhà họ Thịnh. Sau khi Đường Ninh đến nhà họ Thịnh, cô luôn biết chừng mực, giữ lễ nghi, tuyệt đối không dám chạm vào bất kỳ điều cấm kỵ nào của Thịnh tiên sinh. Về sau, Đường Ninh mới biết được, Thịnh tiên sinh thực ra rất nho nhã lịch thiệp. Thịnh tiên sinh thỉnh thoảng cũng rất bám người. Mà Thịnh tiên sinh, còn rất biết cách yêu thương một người. . . . . . . Viên kẹo chanh vào ngày mưa âm u, ngọt ngào đến mức có thể xua tan mọi mù mịt.
HE
Hiện Đại
Ngôn Tình
Ngọt
Zhihu
Đề Xuất
A Uyển
A Uyển không biết sống chết mà nhớ đến Hứa Nghiên Hành suốt chín năm. ----- Hứa Nghiên Hành từng cứu A Uyển thoát khỏi tay bọn buôn người, lúc đó hắn thấy nàng bị trói, liền đến giúp cởi dây trói cho nàng. Hắn là người không quá nguyện ý giúp đỡ người khác, khi ấy nàng một thân bụi bặm bẩn thỉu, chỉ có đôi mắt là đen láy. Nhiều năm sau, khi hắn nghe được có người hỏi nàng vì sao quen được hắn, nàng chỉ trả lời: “Quên rồi.” Khuôn mặt tuấn tú của Hứa Nghiên Hành bỗng trở nên nghiêm nghị, giọng nói lạnh lùng hỏi lại, “Thật sự quên rồi?” Nàng không sợ ch,e,c mà nói một câu: “Thời gian quá lâu.” Hứa Nghiên Hành vì câu nói “quên rồi, thời gian quá lâu” của nàng lơ lửng mãi trong đầu, liền bảo nàng: “Đưa tay ra đây.” A Uyển ngoan ngoãn đưa tay ra, chỉ thấy Hứa Nghiên Hành không biết từ đâu lấy ra một dải lụa màu xanh quấn quanh cổ tay phải nàng vài vòng, thắt một cái nút, rồi lại nâng tay tháo ra. A Uyển nhìn những ngón tay dài quấn quanh cổ tay mình, thời gian như trở về chín năm trước. Nàng nhìn mà hiểu ra, bỗng dưng mỉm cười, bên môi xuất hiện hai cái lúm đồng tiền vừa sâu vừa nhỏ. ----- Vở kịch nhỏ: Trong phòng ánh đèn vàng nhạt, phản chiếu lên đôi má hồng của A Uyển, nàng kéo tay áo hắn, ánh mắt hơi mơ màng. Nàng thì thầm một câu, giọng nói trong trẻo và dịu dàng, ngắt quãng. Hứa Nghiên Hành nheo mắt nâng cằm nàng lên, giọng trầm thấp như dụ dỗ: “Nói lại lần nữa.” “A...
Cổ Đại
Cung Đấu
Cung Đình Hầu Tước
HE
Ngôn Tình
Ngọt
Tấn Giang
Đề Xuất
Chiêu Diêu Quá Cảnh
Quân tử leo xà nhà*, làm ăn không lỗ vốn. *Cách gọi đùa những kẻ trộm Người bình thường làm nghề này chỉ là buôn bán một lần; Diệp Phù Lưu làm nghề này, chú trọng vào việc tế thủy trường lưu*. *tế thủy trường lưu: làm một ít và kiên trì thì làm mãi. Chuyên tìm kiếm những ngôi nhà cũ bị bỏ hoang, trước tiên là đi khảo sát nhiều lần, sau đó lấy thân phận chủ nhà mà chính đáng dọn vào. Những món đồ cổ quý giá, từng món từng món một được chính đáng chuyển ra ngoài. Ở viện bên cạnh của ngôi nhà cũ, có một lang quân ốm yếu ít nói, mặt mày ủ dột u ám, suốt ngày ngồi trên lầu cao, lẳng lặng nhìn về phía tường bên này. Số lần gặp nhau ngày càng nhiều, Diệp Phù Lưu không chút hoang mang, bày ra dáng vẻ hàng xóm thân thiện, hỏi han ân cần, đưa đồ ăn, mời đại phu cho. Cứ như vậy chăm sóc cho lang quân ốm yếu đến khi thân thể dần chuyển biến tốt đẹp, hai bên dần trở nên quen thuộc. Tốn hai tháng để dọn nhà, ba tháng để bán gia sản trục lợi. Thời gian năm tháng, đã kết được một đoạn giao tình sâu đậm với lang quân bệnh tật nhà bên cạnh. Vào ngày rời đi, Diệp Phù Lưu lưu luyến từ biệt. “Gần đây tài chính eo hẹp, bất đắc dĩ phải bán nhà tổ. Cùng lang quân quen biết một hồi, ngàn dặm kết duyên, sau này sẽ còn gặp lại.” Ngụy lang quân ít nói hiếm khi mở miệng nói lời cảm tạ. “Ngôi nhà cổ của Ngụy thị ở nơi này đã lâu không được sửa chữa,...
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đình Hầu Tước
HE
Ngôn Tình
Ngọt
Nữ Cường
Tấn Giang
Đề Xuất
Tiểu Thư Địa Chủ
"Đấu địa chủ, chia ruộng đất", cô tiểu thư nhà địa chủ mất đi gia đình, lại còn bị ép gả cho một gã lưu manh. Cứ ngỡ cuộc đời này thế là xong đời, chẳng thể ngờ gã lưu manh ấy lại dè dặt, nâng niu bảo vệ cô hết mực, thậm chí còn cùng cô tạo nên một cuộc sống tốt đẹp. - Lý Nhị Cẩu không nơi nương tựa, lại chẳng có học thức. Hắn sống sót được đến nay đều nhờ vào cái da mặt dày như tường thành để đi lừa gạt, ăn chực uống chực. Hắn vốn nghĩ cả đời này cứ thế mà trôi qua, nào ngờ lại lấy được một "tiên nữ" về làm vợ. Để không làm "tiên nữ" phải chịu khổ, hắn chỉ còn cách nỗ lực vươn lên. - Đây là câu chuyện về một gã lưu manh hối cải, nỗ lực để có một cuộc sống tốt hơn, cũng là câu chuyện về một cô nàng lá ngọc cành vàng sau khi gia đạo sa sút vẫn tiếp tục được yêu chiều hết mực.
Chữa Lành
Cứu Rỗi
HE
Làm Ruộng
Ngôn Tình
Tấn Giang
Thập Niên
Đề Xuất
Triền Chi
[Nữ nhi ngoan nhà quan gia vs Phỉ nhị đại nhã nhặn bại hoại.] Vị tri huyện mới đến của Vân Thành phong thái ôn nhu nhã nhặn, đoan chính có lễ. Hắn nhậm chức chưa bao lâu đã chấn chỉnh lại huyện lỵ từng bị sơn phỉ cướp bóc trở nên ngăn nắp, kỷ cương. Người người đều ca tụng hắn. Thế nhưng Chi Chi hễ nhìn thấy hắn là gương mặt nhỏ nhắn lại trắng bệch. Bởi vì nàng từng tình cờ bắt gặp cảnh tượng vị tri huyện văn nhã này đang giết người đoạt của tại hiện trường. Hắn không phải tri huyện, hắn là phỉ! Lúc đó nàng bị phát hiện, suýt chút nữa đã bị diệt khẩu. Để thoát khỏi kiếp nạn ấy, nàng còn... * Sau này Nơi sâu trong ngõ hẻm, nam nhân trẻ tuổi kiềm chặt chiếc cằm nhỏ của nữ nhân, cười khẽ đầy ôn hòa: "Hóa ra tên là Chi Chi, thật dễ nghe làm sao." Khóe mắt hơi ửng hồng, Chi Chi bị dọa đến mức càng thêm run rẩy.
Cổ Đại
Cường Thủ Hào Đoạt
Ngôn Tình
Tấn Giang








