Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 204: Đổi Họ (2)



Lượt xem: 20,082   |   Cập nhật: 10/11/2025 23:58

Đêm đó Tô Du kể ý định của Tiểu Viễn cho Ninh Tân nghe, hỏi anh nghĩ thế nào.

Người đàn ông vỗ giường khen hay: “Tiểu Viễn đúng là một chàng trai thực thụ, ít nói nhưng trong lòng hiểu hết mọi chuyện. Không như Bình An, cái mồm như cái loa, đầu óc thì mơ mơ màng màng, làm việc thì lề mề.”

“Anh thúi vừa thôi, đừng có mà dán nhãn cho con trai em, Bình An là kiểu chuyện không liên quan đến nó thì nó ít để tâm, ít suy nghĩ sâu xa, ngày nào cũng hớn hở yêu đời.” Tô Du nhéo anh một cái, “Con là một tay em dạy dỗ, anh ít chê bai.”

“Phải phải phải, đều là con em, con em là nhất tất.” Anh cười cong cả mắt, giờ cô có bảo Bình An là con đẻ của cô thì anh cũng chẳng phản bác.

Việc đi đổi họ ở đồn công an rất đơn giản, chỉ mất chừng một điếu thuốc là xong, Tô Du dặn dò Tiểu Viễn: “Con trai, sau này trường có thống kê thông tin thì cứ theo hộ khẩu mà làm, Hứa Viễn là tên cũ của con rồi nhé.”

Tiểu Viễn gật đầu, đưa hộ khẩu cho Bình An đang nghé mắt xem, rồi lại hỏi: “Bao giờ mẹ đi?”

“Ngày mai đi.” Cô nhìn Ninh Tân.

“Sớm muộn gì cũng phải đi, mai thì mai vậy. Việc bên Đông Bắc anh thầu hết rồi, sau này anh qua đó sẽ đi thăm em.”

“Oa ~” Bình An bĩu môi: “Chỉ có con với Tô Viễn là hai đứa trẻ đáng thương, chẳng ai bảo đi thăm tụi con cả.”

“Thăm con cái gì? Thăm đống mỡ trên người con à? Nhìn con là mẹ đau mắt rồi, tranh thủ lúc bố mẹ không có nhà không lo mà giảm cân đi?”

Bình An: “…” Người béo thế yếu, chẳng có tiếng nói gì cả.

*

Ngày đầu tiên khai giảng, Nhị Nha vừa đi tới nhà bên cạnh, còn chưa kịp gõ cửa đã thấy một cái mũi chó thò ra từ khe cửa.

“Tiểu Hoa, ai đến đấy?” Ông cụ Tô thấy cái điệu bộ này của con chó là biết có người quen ngoài cửa.

Ông mở cửa thấy là Nhị Nha, lập tức phản ứng lại: “Hôm nay khai giảng phải không? Xe đạp ông đã lau chùi sạch sẽ rồi, cháu vào dắt đi, Tiểu Viễn với Bình An cứ như lũ khỉ hoang, giờ chắc đi được nửa đường rồi.”

“Vâng, ông nội Tô, cháu khai giảng rồi ạ.” Hai ba ngày nay cô nàng cứ trăn trở mãi chuyện giải thích thế nào với ông ngoại Tiểu Viễn về việc dùng xe đạp, xe đạp kể cả cũ đi nữa cũng phải hơn trăm tệ, cô nàng sợ ông không bằng lòng, không ngờ mình chưa kịp mở lời thì ông đã nói trước.

“Mẹ Tiểu Viễn nói với ông rồi, cháu cứ dắt xe đi mà dùng, cố gắng học tập nhé.” Ông đi vào trong sân, để cô nàng nhút nhát và nhạy cảm này tự vào, đứa con gái út đã đồng ý cho mượn xe, ông có ý kiến cũng chẳng ích gì, nên cứ làm cho tử tế, tránh để người ta thấy ái ngại mà không nhận cái ơn này.

Nhị Nha đã tự học trước nửa học kỳ, những bài văn cần thuộc lòng cô nàn đều đã thuộc, sách toán cũng đã xem qua một lượt. Điều này giúp cô nàng chiếm ưu thế tuyệt đối ngay từ khi bắt đầu vào học. Ngay tháng đầu tiên cô nàng đã giành được sự yêu mến của giáo viên: nền tảng vững chắc, thái độ nghiêm túc, chịu khó chịu khổ, không giáo viên nào lại không thích một học sinh như vậy.

Đến kỳ thi giữa kỳ, cô nàng đã lọt vào danh sách mười người đứng đầu khối. Biết kết quả đó, Nhị Bảo và bố cậu ta chắc chắn là những người vui mừng nhất.

“Bố, con thấy thành tích của Nhị Nha tốt quá, sau này có khi còn tốt hơn nữa. Cái nhà mà con liên hệ trước đó, mình có nên tăng giá lên thêm chút không?” Cậu ta nắm tay lại, ngón trỏ giơ lên lắc lắc.

“Được, con cứ kể thành tích của Nhị Nha cho họ nghe, nếu họ không đưa được giá hời thì mình tìm nhà khác.” Người đàn ông tán thành ý kiến của con trai, vỗ vai Nhị Bảo: “Vẫn là con nhanh nhạy, chứ anh con thì đúng là đồ óc lợn, chỉ có mỗi cái sức trâu.”

“Con giống bố, còn anh giống mẹ.” Bố Nhị Bảo nghĩ lại thấy cũng đúng, Đại Bảo giống mẹ y đúc, đều chỉ giỏi bù lu bù loa cái mồm chứ chẳng làm nên trò trống gì, người ta mới dọa tí là lộ tẩy ngay.

Nhị Bảo ra khỏi nhà sau bữa trưa, mãi đến tối muộn mới về, việc đầu tiên khi về là tìm bố, hai bố con chạm mắt nhau, Nhị Bảo đắc ý gật đầu ra hiệu mọi chuyện đã thu xếp ổn thỏa.

Khi nhiệt độ giảm xuống, vết bỏng lạnh trên mặt, tay và chân của Nhị Nha lại tái phát, ngày nào cũng ngứa ngáy khiến cô nàng bồn chồn, hiệu suất làm bài cũng vì thế mà giảm sút. Kỳ thi cuối học kỳ một lớp mười, thành tích của cô nàng tụt xuống, chỉ đứng thứ mười của lớp. Bố cô nàng biết chuyện thì giận lôi đình, nhất là bên phía người mua còn tìm đến tận nhà để hỏi thăm tình hình.

“Đây là em họ cùng tổ tông với bố, con không biết đâu, chú ấy nghe nói con đang học cấp ba nên tiện đường ghé thăm.” Bố Nhị Nha giới thiệu với cô nàng một người đàn ông có ánh mắt đầy toan tính, “Con bé này bị bỏng lạnh, bảo là lúc học không ngồi yên được. Cũng may thi đại học là vào mùa hè, chắc chắn sẽ đạt được thành tích tốt.”

“Có thật là do bỏng lạnh không? Kiến thức trong sách có hiểu không đấy?” Người đàn ông hỏi, ánh mắt soi xét những ngón tay sưng vù như củ cải và khuôn mặt có những vết đóng vảy mủ của cô nàng.

“Cũng tạm ạ.” Nhị Nha hoàn toàn không quen biết người đàn ông này và cũng chẳng muốn nói nhiều, chỉ nhìn sang bố mình, thấy bố đang rất căng thẳng.

“Mua cho con bé ít thuốc mỡ trị bỏng lạnh tốt một chút. Năm nay đã bị ảnh hưởng rồi, mùa đông năm sau không được để bị lạnh thế này nữa, thành tích không ổn định tôi cũng không yên tâm.” Ông ta nhìn người đàn ông đang không ngừng ho khan, nhíu mày chê bai, khẽ xoay người hỏi: “Này cháu, cháu không bị ho chứ?”

“Cái ho của tôi không lây cũng không di truyền, đây là hồi trẻ mùa đông bị ngã xuống nước nên nhiễm lạnh thôi.” Bố Nhị Nha cướp lời, “Ông đừng lo, Nhị Nha nhà tôi sức khỏe tốt lắm, quanh năm suốt tháng chẳng ho lấy một tiếng đâu.”

Nhị Nha càng nghe càng thấy có gì đó sai sai, người chú họ trong vòng Ngũ Phục này thật kỳ quái, ông ta đến đây dường như chỉ để tìm hiểu về một đứa cháu gái chưa từng gặp mặt là mình, “Chú ơi, chú ở thôn nào ạ?” Nhị Nha hỏi.

*Ngũ phục: tức là những người cùng tông tộc, theo thế thứ mà mặc tang phục, chia ra 5 hạng: Đại tang, Tư thôi (còn gọi là Cơ niên), Đại công, Tiểu công và Ti ma.

“Cùng thôn với ông nội cháu, cháu bảo chú ở thôn nào?”

“À, thôn Đại Đường ạ, chắc chị cháu biết chú đấy, có phải chú tìm chị ấy không? Để cháu đi gọi chị về cho chú nhé.” Cô nàng vội vã bước ra khỏi cửa.

Người đàn ông liếc nhìn bóng lưng Nhị Nha nhưng không bận tâm, đợi Nhị Nha đi rồi, ông ta nói với người đàn ông đang cố nhịn ho: “Chăm cho tốt vào, đừng để sinh bệnh mà hỏng chuyện. Nếu vì lý do ốm đau mà thi không tốt là ông phải đền tiền cho tôi đấy.”

“Nhị Nha sức khỏe tốt, từ bé đến lớn chưa từng ốm đau gì, ông cứ yên tâm.” Bố Nhị Nha vồn vã nói, thấy ông ta nhíu mày liền vội bổ sung: “Từ mai, sáng mai tôi sẽ nấu cho con bé một quả trứng gà.”

Nhị Nha đứng ngoài cửa nghe tiếng nói bên trong đã ngừng, cô nàng nhẹ bước chân đi về phía bên phải, bước vào cái sân đang mở rộng cửa.

Dư An Tú liếc thấy lại là cô nàng, liền rũ mắt không phản ứng, Nhị Nha cũng cảm thấy may mắn vì bà ngoại Tiểu Viễn không gọi tên mình.