Sau Khi Trói Buộc Hệ Thống Hai Chọn Một Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 18:



Lượt xem: 374 | Cập nhật: 25/06/2026 18:16

Túc Chu mím chặt môi: “Không sao.”

Khương Ngư đánh giá sắc mặt hắn, trông không hề giống không có chuyện gì. Chẳng lẽ chém giết ác giao trong ảo cảnh khiến hắn bị tổn thương nguyên khí?

Tay kia của nàng lặng lẽ mò vào túi nhỏ, kẹp lấy lá bùa cuối cùng.

Túc Chu rũ mắt: “Khương Ngư, ngươi muốn tới tận lúc trời sáng cũng không về được quán trọ à?”

Khương Ngư: …

Đáng tiếc, bị phát hiện rồi.

Nhưng nàng vẫn không buông bỏ nỗi nghi hoặc trong lòng, rốt cuộc Túc Chu bị làm sao? Trong đầu nàng bỗng lóe lên tia sáng, nhớ lại lần ngoài thư các, hệ thống nói hắn tái phát vết thương cũ, chẳng lẽ lần này lại tái phát?

Cho đến khi về tới quán trọ, Khương Ngư vẫn không nghĩ ra manh mối gì. Vu Chiếu đợi họ về thì thở phào một cái: “Hai người bình an là tốt rồi.”

Trước khi vào cửa phòng, Khương Ngư liếc nhìn, Túc Chu đã về phòng mình. Nhớ lại ngày hôm nay, thật là một ngày kinh tâm động phách, bí mật của Túc Chu, sớm muộn gì nàng cũng sẽ phát hiện thôi.

Đóng cửa phòng, lại thiết lập một đạo kết giới, nàng mới lấy vật trong túi ra – là một viên tinh thể hình thoi đen kịt. Đây là thứ nàng nhặt được khi thân xác Lan di tiêu tán.

Nếu đoán không lầm, đây chính là ma chủng của Lan di… Nhìn kỹ lại, màu đen nồng đậm kia như muốn hút cả ánh sáng xung quanh vào, lộ vẻ quỷ dị và bất tường.

“Xì~”

Thứ này nhìn càng lâu càng thấy rợn người, nàng lấy hộp phong ấn ra, phong ấn ma chủng lại thật chặt.

Sau khi tắm rửa xong nằm trên giường, đêm thu lạnh lẽo, nàng cuộn chặt chăn. Rõ ràng đã mệt mỏi cả ngày nhưng không sao ngủ được. Vừa nhắm mắt lại, trước mắt là hai cây nến đỏ sáng rực đung đưa, rồi đến gương mặt Túc Chu, hắn mặc hỉ phục, uống chén rượu giao bôi với mình…

Khương Ngư lăn lộn trên giường, oán niệm cắn chặt góc chăn, tại sao không thể quên được chứ!

Vừa nghĩ tới Túc Chu ở phòng bên đã ngủ từ sớm, nàng càng thêm oán niệm, quấn chăn trèo dậy, vẽ mấy hình nhân Túc Chu, vẽ một dấu X thật to lên đó, lúc này mới an tâm đi ngủ.

Ở căn phòng cách hai bức tường, Túc Chu vượt qua cơn đau do vết thương cũ tái phát, từ từ buông bàn tay đang nắm chặt. Gân xanh trên mu bàn tay vẫn chưa lặn hết, hắn nhắm mắt, hàng mi khẽ run, một lúc sau lại mở ra, nhìn trần nhà ngẩn người. Trước đây mỗi lần tái phát, hắn không rõ là mình ngủ thiếp đi hay ngất đi, nhưng lần này lại không ngủ được. Nhắm mắt lại, từng màn cảnh tượng hiện về: Khương Ngư mặc hỉ phục bước ra từ sau bình phong, những giọt rượu rơi trên môi nàng khi uống rượu… Túc Chu nằm trên giường, trải qua một đêm không ngủ.

Sáng sớm hôm sau, mọi người xuất phát đi tới thôn Tiểu Khê.

Hai người một đêm không ngủ ngon đều có quầng thâm nhạt dưới mắt, liếc nhìn nhau, đều thấy sự ngạc nhiên trong mắt đối phương. Những người còn lại đều tưởng họ mệt mỏi, nên không cảm thấy kỳ lạ.

Trên đường, Khương Ngư luôn nhìn lá bùa Vân Vãn đưa, Vân Vãn đã vẽ địa hình quanh thôn Tiểu Khê, bao gồm cả hướng lưu chuyển của sương mù, trông thực sự rất giống một trận pháp…

Đi hồi lâu, Lâm Phong lười biếng lên tiếng: “Sao mà xa thế?”

Thôn dân dẫn đường vội nói: “Sắp tới rồi, sắp tới rồi.”

Vu Chiếu quay đầu lại: “Lâm sư đệ, đệ không thể kiên nhẫn một chút sao?”

Lâm Phong nói: “Rõ ràng toàn bộ thôn đã bị sương mù bao vây, đi con đường nào thì có khác gì nhau? Đây chẳng phải rõ ràng là lãng phí thời gian à?”

Vu Chiếu cau mày, không muốn xung đột với hắn ta nên không nói gì.

Lâm Phong lại nói: “Cũng không biết ai nghĩ ra cái chủ ý này, không thể động não thêm chút được sao?”

Những người khác đều không nói gì, Khương Ngư quay đầu lại: “Ngươi không hài lòng thì cứ tự đi đi.”

Lâm Phong sững sờ một chút.

“Ai quy định năm người chúng ta bắt buộc phải hành động cùng nhau? Vốn dĩ tran đoạt Thiên Kiêu là mỗi người dựa vào bản lĩnh, ngươi có cách vào thôn thì cứ việc tự hành động, đi theo bọn ta làm gì?”

“Khương Ngư, ngươi -”

“Dù sao cầu cơ quan cũng có thể tháo rời, ngươi tự mang đi, không ai cướp công của ngươi đâu. Ngươi tự mình hành động, vừa không phải càu nhàu, bọn ta cũng không làm vướng chân ngươi, ngươi thấy sao?”

Lâm Phong có lẽ không ngờ Khương Ngư lại trở mặt với hắn ta, gương mặt chất đầy nụ cười: “Sư muội, ta chỉ là đưa ra ý kiến thôi, ngươi đừng giận.”

Khương Ngư mở to mắt: “Ta cũng chỉ là đưa ra ý kiến thôi mà.”

Lâm Phong cười bất lực: “Khương sư muội tuy tuổi còn nhỏ nhưng cá tính khá mạnh đấy, Túc sư đệ, ngươi nghĩ sao?”

Hắn ta muốn lôi kéo người khác đứng về phía đối lập với Khương Ngư, nhưng lại quên rằng Túc Chu tuy không hợp với Khương Ngư nhưng cũng chưa chắc đã muốn giúp hắn ta. Thấy đối phương mí mắt cũng không thèm nhấc: “Chân mọc trên người ngươi, ngươi tự quyết định.”

Biểu cảm Lâm Phong cứng đờ, lời này của Túc Chu chẳng phải cùng một ý với Khương Ngư sao? Hắn ta không khỏi nghi ngờ, sự bất hòa của hai người này liệu có phải là giả vờ không, nếu không sao đều chống đối hắn ta?

Khương Ngư giỏi lắm, Túc Chu giỏi lắm!

Hắn ta ghi nhớ sâu sắc cho hai người này, nín nhịn nói: “Mọi người đều là đồng môn, ta hành động một mình không thích hợp, hay là cùng đi xem tình hình trước đã.”

Khương Ngư nhún vai: “Tùy ngươi thôi.”

Lâm Phong suýt nữa cắn nát răng, bốn người này, hai người không có tính tình, một người là kẻ lập dị, một người là tiểu quỷ tinh ranh, muốn khơi gợi chút mâu thuẫn mà khó đến thế sao.

Nhưng ngày dài còn ở phía trước, hắn ta không tin không tìm ra sơ hở của hai người này.

Cuộc tranh cãi tạm lắng xuống. Dưới sự dẫn dắt của thôn dân, họ vượt qua hai ngọn núi, đi vào một con đường hẹp trong núi. Thôn dân nói: “Chính là con đường này, trước kia lên núi săn bắn, ta đều đi con đường này về nhà.”

Mấy người đi về phía trước vài bước, con đường phía trước dần mờ mịt, sương mù len lỏi mọi ngóc ngách lại bao vây lấy, cô lập họ bên ngoài.

“Xem ra không ổn rồi.” Lâm Phong lên tiếng đầu tiên.

“Đáng tiếc thật.”

“Làn sương này thật kỳ lạ…”

Mấy người lần lượt thở dài, chuẩn bị quay về. Khương Ngư nói: “Đợi đã.”

“Sư muội, sao vậy?” Vu Chiếu hỏi.

“Ở đây…” Nàng cầm lá bùa đối chiếu địa hình: “Nếu nhìn toàn bộ địa hình thôn Tiểu Khê như một trận pháp khổng lồ, thì đây chính là điểm yếu của trận pháp!”

“Thật chứ?” Vu Chiếu hơi kinh ngạc.

“Sư muội, muội có thể phá trận?” Vân Vãn hơi vui mừng.

“Có thể.”

Khương Ngư trả lời vô cùng khẳng định, biểu cảm của Lâm Phong hơi khó coi. Thử thách xem xét là biểu hiện cá nhân, người giải quyết được nan đề, dẫn dắt mọi người vào thôn chắc chắn sẽ được cộng không ít điểm, Khương Ngư sắp được thể hiện mà những người khác lại không chút sốt sắng?

Trong mắt hắn ta, người cần sốt sắng nhất phải là Túc Chu, hắn tuy vẫn luôn nhìn Khương Ngư nhưng vẻ mặt không hề có chút vội vàng nào.

Thấy Khương Ngư bắt tay vào việc phá giải làn sương quỷ, Vân Vãn còn trò chuyện với nàng: “Nhắc mới nhớ, đỉnh thứ tư cũng có vị sư thúc trận thuật rất giỏi, thúc ấy còn là người hiếm thấy tu cả kiếm lẫn trận… Đúng rồi, nghe nói sư thúc cực kỳ thưởng thức Túc sư đệ, có ý muốn chỉ điểm cho vài chiêu, nhưng sau đó Ngũ đỉnh chủ tới tìm thúc ấy, bảo thúc â đừng làm hỏng đồ đệ của mình, sư thúc đành phải bỏ cuộc.”

Nghe đến nửa đầu, Túc Chu vẫn đang rủ mắt nhìn động tác của Khương Ngư, nửa sau khiến hắn kinh ngạc ngước mắt: “Sư tôn từng tìm Chu trưởng lão?”

Vân Vãn cũng kinh ngạc: “Đệ không biết hả?”

Túc Chu mím môi: “Sư tôn chưa từng nhắc tới việc này.”

Hắn vẫn luôn cho rằng là vì Khương Ngư từng tới thăm hỏi đối phương, nên trưởng lão mới bỏ ý định chỉ điểm mình.

“Ta cũng là nghe Đỉnh chủ của bọn ta kể thôi.” Vân Vãn cười nói: “Ngũ Đỉnh chủ chắc chắn có cân nhắc riêng của bà ấy, đệ trời sinh kiếm cốt, chuyên tâm kiếm đạo chắc chắn không sai.”

Túc Chu rủ đôi mắt xuống, Khương Ngư vẫn đang điều chỉnh trận bàn. Đôi mắt nàng trong trẻo, thần thái chuyên chú, một lọn tóc rủ xuống bên má, khí chất trong sạch tựa như con suối trong núi.

Rốt cuộc mình còn hiểu lầm nàng bao nhiêu điều nữa?

Một nỗi bực dọc không rõ tên dâng lên trong lòng hắn.

“Xong rồi!”

Theo lời nàng nói, bảy viên linh thạch trên trận bàn đều sáng lên, giữa trời đất nổi lên một loại cộng hưởng kỳ lạ. Làn sương mù bao trùm vòng ngoài thôn dần tan đi, để lộ chân dung của thôn Tiểu Khê nằm giữa vòng vây núi non.

“Tan rồi, sương tan rồi!” Thôn dân vui mừng hét lớn: “Các vị tiên trưởng thật lợi hại!”

Lời này vốn là lời khen ngợi buột miệng thốt ra, nhưng bốn người còn lại đều không tốn sức gì, nghe vậy đều hơi ngượng ngùng.

Đúng lúc này, từ giữa rừng núi bỗng bay tới một cái bóng đen khổng lồ, kèm theo tiếng kêu chói tai, hàng trăm con quạ với đôi cánh đen sì, đôi mắt đỏ ngầu đang lao về phía mọi người.

“Không ổn, là quạ máu!”

“Ngoài thôn lại còn có chim yêu!”

“Đoán chừng là mới tới gần đây, nơi nào có ma thì tất nhiên sẽ tích tụ những thứ dơ bẩn, thu hút những yêu vật này tới cũng không có gì lạ.” Vu Chiếu nói: “Quạ máu sợ lửa, dùng thuộc tính hỏa để tấn công.”

Xung quanh Kiếm Tông nhiều núi rừng, nhiều yêu thú, kinh nghiệm diệt yêu của đệ tử còn phong phú hơn cả diệt ma, đối phó với cảnh tượng này không hề luống cuống, ai nấy đều phô diễn bản lĩnh.

Không ngờ nơi này quạ máu không chỉ có một đàn, vừa diệt xong một đợt, lại không ngừng tụ tập từ bốn phương tám hướng.

Vân Vãn tung ra mấy tấm hỏa phù, hét lớn: “Mỗi đàn quạ đều có thủ lĩnh, giết thủ lĩnh quạ yêu, các tiểu yêu khác sẽ tan đi, nếu không chúng sẽ mãi đuổi theo chúng ta!”

Vu Chiếu nhìn tình hình, lập tức nói: “Mọi người chia nhau ra đuổi, diệt thủ lĩnh trước!”

Vừa rồi phá trận chưa kịp thể hiện, hiện tại chính là cơ hội để thể hiện. Mấy người nhìn chuẩn phương hướng, đuổi theo thủ lĩnh đàn quạ, chỉ có Khương Ngư vẫn đứng tại chỗ. Thôn dân cẩn thận tiến lại gần: “Tiên, tiên tử, ngài không đi sao?”

Khương Ngư nghiêm túc nói: “Ta đi rồi thì ngươi làm sao bây giờ?”

Thôn dân nghe vậy cảm động vô cùng, không ngờ Khương Ngư lúc này vẫn còn lo cho mình: “Ta có thể tìm chỗ trốn.”

Khương Ngư: “Không sao, ngươi ở đây chính là miếng mồi ngon nhất, dùng ngươi để làm mồi nhử cũng giống nhau cả thôi.”

Thôn dân: …

Có vẻ như cảm động hơi sớm.

Sau đó, hắn ta được mở mang về bản lĩnh của Khương Ngư. Đàn quạ gào thét lao tới, nàng rút kiếm ra khỏi vỏ, kiếm khí tựa như cung trăng, giữa đàn quạ, chém rơi đầu thủ lĩnh một cách chính xác, sau đó thu kiếm dứt khoát, không hề dây dưa.

Đợi đám quạ tan đi, thôn dân an toàn, nàng nhìn xung quanh rồi chọn một hướng, đuổi theo.

Phương hướng nàng đuổi theo, chính là hướng Túc Chu rời đi.

Hôm qua vừa mới mưa xong, đường rừng lầy lội khó đi, mới đi được một đoạn lại bắt đầu mưa, mưa còn khá to.

Khương Ngư ngước mắt nhìn, trời xám xịt, gió lạnh rít qua, nhìn xuống đế giày đã dính đầy bùn, không nhịn được lầm bầm: “Thời tiết quỷ quái gì thế này.”

Đi thêm một quãng nữa, nàng nhìn thấy mấy vũng máu yêu trên đất, một con yêu điểu to lớn đập xuống đất, đầu đã bị đứt, chỗ cắt đầy kiếm khí sắc bén, nhìn là biết Túc Chu ra tay.

Tuy nhiên điều khiến nàng ngạc nhiên là, phía trước không xa còn có dấu chân và vết máu, đây không phải máu của yêu. Nàng vội đuổi theo vài bước, nhìn thấy Túc Chu đang ngồi dưới tàng cây tùng tuyết.

Sắc mặt hắn tái nhợt, chân mày nhíu chặt, một tay buông thõng vô lực, thanh kiếm đặt bên cạnh, đôi mắt khép hờ, hàng mi dày phủ xuống tựa như cánh bướm đang nghỉ ngơi. Bộ dáng yếu ớt này, nàng chưa từng thấy ở Túc Chu.

Nhìn kỹ lại, cổ chân trái của hắn bị kẹp bởi một cái bẫy thú bằng sắt tinh, máu tươi đầm đìa.

Khương Ngư mở to mắt: “Ngươi lại để bẫy thú trong rừng kẹp trúng?”

Tu sĩ ngũ quan nhạy bén hơn người thường, không thể nào không phát hiện ra bẫy thú trong bụi cỏ. Nhìn kỹ tình trạng của hắn, tương tự như hôm qua, càng giống như vết thương cũ tái phát hơn.

Khương Ngư lập tức nhận ra, cơ hội tới rồi.

Nàng đi tới bên cạnh Túc Chu ngồi xổm xuống, dùng một ngón tay đẩy đẩy hắn: “Này, tỉnh dậy, chết rồi à?”

Túc Chu mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo: “Ta vẫn còn khả năng chiến đấu.”

“Biết.” Khương Ngư rút tay về, khoanh tay đầy hứng thú nhìn hắn: “Thú bị dồn vào đường cùng, kiếm tu ở bên bờ sinh tử là người không thể chọc vào nhất, mẫu thân ta từng dạy thế.”

Túc Chu nhếch môi một cái, “Ngươi muốn làm gì?”

Khương Ngư: “Nói cho ta biết bí mật về vết thương cũ của ngươi, ta sẽ giúp ngươi thoát khốn cảnh, thế nào?”

Hắn nhíu mày, chọn cách im lặng.

Khương Ngư biết không dễ dàng thế, rất kiên nhẫn bám lấy hắn: “Ai cũng có điểm yếu, để một người biết còn đỡ, lát nữa họ tìm tới đây, bị đám người này biết thì ngươi còn cạnh tranh vị trí Thiên Kiêu thế nào được?”

“…”

“Hơn nữa ta đã phát hiện ra, ngươi nói hay không cũng chẳng khác biệt gì, ngươi—”

“Ta sẽ không nói.” Hắn hơi nghiêng đầu, giọng điệu lạnh nhạt.

“Vậy để ta đoán thử xem.” Khương Ngư nói: “Vết thương này của ngươi, hễ mưa là phát tác, có hai khả năng: trúng độc hoặc gãy xương. Ta thấy ngươi không giống trúng độc, khả năng cao là gãy xương… loại gãy xương nào mà ngay cả Ngũ đỉnh chủ cũng không chữa được?”

Theo lời nàng nói, biểu cảm đối phương dần thay đổi.

“Ta đoán, là tổn thương kiếm cốt.”

Dứt lời, hàng mi dài của Túc Chu khẽ run, một giọt nước mưa rơi xuống.

Đoán đúng rồi.

Theo sau đó là nỗi tò mò nhiều hơn, kiếm cốt cực kỳ quan trọng đối với hắn, ai đã làm hắn bị thương? Bị thương thế nào? Điều này rất khó đoán, hắn cũng sẽ không nói.

Tiếp tục giằng co cũng chẳng có ý nghĩa gì, nhìn hắn thế này, thực sự đừng để chết ở nơi này, tới lúc đó không giải thích được. Khương Ngư tiện tay bắt một đạo pháp quyết, giúp hắn cạy cái bẫy thú găm trên chân ra, máu tươi tức thì tuôn trào.

Hắn nhíu mày, không hé nửa tiếng, gương mặt mất đi huyết sắc, mày mắt lạnh lùng như tranh vẽ, lại thêm vài phần dễ vỡ như đồ sứ.

Khương Ngư hỏi: “Thuốc của ngươi đâu?”

Hắn ngước mắt: “Ngươi quan tâm ta?”

“Nghĩ hay nhỉ, sợ ngươi chết ở nơi hoang sơn dã lĩnh, không ai thu xác.”

Hắn bị chọc tức đến bật cười, lồng ngực phập phồng một chút, đợi một lát rồi tự bôi thuốc, chống kiếm đứng lên.

Vừa định đi, tiếng bước chân vang lên. Có người rẽ bụi cỏ đi tới, thấy hai người thì sững sờ, sau đó ánh mắt đảo quanh hai người đầy thâm ý: “Hai người đây là——”

“Lâm Phong.” Không ngờ hắn ta lại tìm tới đây, Khương Ngư nhíu mày: “Ngươi tới đây làm gì?”

“Vu sư huynh bảo các ngươi hội hợp.” Xung quanh vẫn còn mùi máu tanh thoang thoảng, hắn ta khó mà không chú ý tới sắc mặt tái nhợt của Túc Chu, vết thương ở chân và chiếc bẫy thú trên mặt đất.

“Túc sư đệ, trông ngươi có vẻ trạng thái không tốt, không phải bị cái bẫy thú này kẹp trúng đó chứ?”

“…”

“Điều này có chút không đúng, chẳng lẽ trên người ngươi vốn dĩ đã có thương tích?” Ánh mắt dò xét của hắn ta dính chặt trên người hai người, giọng điệu sâu xa: “Khương sư muội, ngươi có biết chuyện gì xảy ra không?”

Khương Ngư vừa định lên tiếng, trong đầu bỗng vang lên âm thanh điện tử.

[Bí mật của Túc Chu đã bị ngươi phát hiện, là người duy nhất biết chuyện, ngươi lựa chọn – A. Nói ra ngay tại chỗ / B. Che giấu cho hắn.]

Khương Ngư: ??

Lâm Phong: “Khương sư muội, sao ngươi không nói gì?”

Chương 19:

Đối mặt với các lựa chọn của hệ thống, Khương Ngư có chút do dự.

Nàng không muốn bảo vệ Túc Chu vào lúc này, nhưng nàng cũng chẳng ưa gì Lâm Phong. Khổ nỗi hắn ta lại tự mình đâm đầu vào, mà nàng thì chẳng có nghĩa vụ phải che giấu cho Túc Chu.

Hơn nữa, cân nhắc lợi hại, nếu thêm một người biết chuyện này, có thể gây áp lực cho Túc Chu, điều đó lại có lợi cho việc nàng cạnh tranh Thiên Kiêu. Nàng hoàn toàn có thể chọn nói ra, thế nhưng——

Người bên cạnh chẳng hé răng, cũng không ngăn cản nàng, điều này khiến Khương Ngư khó hiểu. Túc Chu tin nàng sẽ không nói ra đến vậy sao? Hay là hắn có cách đối phó?

Nàng vận đầu óc, liền nảy ra một ý. Nàng có thể chọn A, nhưng không nói rõ ngọn ngành, chỉ cần gia tăng sự nghi kỵ của Lâm Phong đối với Túc Chu, hắn tự khắc sẽ chuyển sự chú ý sang Túc Chu. Chiêu này gọi là họa thủy đông dẫn*.

*đẩy rắc rối sang người khác.

Quyết định xong, nàng nhấn vào tùy chọn.

“Á——”

“Khương sư muội, ngươi làm sao vậy?”

Nàng chọn sai rồi!!

Rõ ràng trong đầu nàng muốn chọn A, vậy mà tay lại trượt chọn trúng B!

Lâm Phong kinh ngạc: “Chẳng lẽ những gì ta đoán trước đó là thật? Khương sư muội và Túc sư đệ quan hệ tốt đến mức, lại không tiếc giả điên giả khờ để che giấu cho hắn sao?”

Khương Ngư: Ngươi mới là kẻ giả điên giả khờ!

Nàng muốn lên tiếng nhưng lại không thể thốt nên lời, lúc này mới phát hiện sau khi chọn B, hệ thống lại không cho nàng mở miệng nữa!

Thấy nàng mặc định không phản bác, Lâm Phong lại sinh lòng nghi hoặc, chẳng lẽ đây là hai kẻ bọn họ hợp mưu tính kế hắn ta?

Hắn ta lại nói: “Khương sư muội, ngươi nói gì đi chứ, nếu không ta chỉ có thể cho rằng ngươi và Túc Chu đang diễn kịch. Ngươi không sợ ta đem chuyện này phơi bày ra ngoài sao?”

Khương Ngư: …

Đầu óc ngươi cũng thật kỳ lạ, tại sao chỉ có thể nghĩ đến việc ta đang giúp hắn, ít nhất cũng phải nghĩ xem liệu hắn có đang đe dọa ta hay không chứ?

Nàng không nói lời nào, Lâm Phong càng lúc càng đắc ý: “Khương sư muội, ngươi hà tất không suy nghĩ lại, việc ngươi giúp Túc Chu che giấu bị nói ra ngoài, sau này trong tông còn ai tin ngươi nữa? Ngươi và Túc Chu vốn dĩ đứng chung một chiến tuyến, đây chẳng phải là lừa gạt tình cảm của mọi người sao?”

Khương Ngư: Ai đứng chung chiến tuyến với hắn chứ!

“Khương Ngư, ngươi thực sự không sợ ta nói ra sao!”

Khương Ngư: Ngươi nói ra thì ai mà tin chứ!

Nàng muốn nói mà chẳng thể, trong lòng điên cuồng oán thán— cái hệ thống chết tiệt, cho nàng nói một câu thì đã làm sao?

Lâm Phong chậc lưỡi hai tiếng: “Ngươi vậy mà vì Túc Chu, lại làm đến mức độ này.”

Khương Ngư: Nàng đã làm gì cơ chứ?

Túc Chu đứng một bên nghe thấy lời này, ánh mắt trầm xuống, tiến lên một bước chắn trước mặt Khương Ngư: “Có chuyện gì, ngươi cứ hỏi ta là được.”

Khương Ngư: ?

Lâm Phong: “Túc sư đệ, liệu ngươi có bệnh ẩn gì không, không bằng nói ra, để sư huynh cũng quan tâm ngươi một chút.”

Túc Chu: “Không có. Chỉ là vừa rồi truy đuổi Quạ máu, không cẩn thận giẫm phải thú kẹp trong rừng mà thôi.”

“Thật chứ?”

“Ngươi không tin?” Hắn đứng thẳng lưng, nâng kiếm lên, “Không biết sư huynh có gan tiếp ta một kiếm, tự mình kiểm chứng hay không.”

“Ngươi…”

Chỉ trong chốc lát đó, sắc mặt hắn đã tốt hơn không ít, bàn tay cầm kiếm rất vững vàng, tựa như sự suy yếu vừa rồi chỉ là ảo giác. Lâm Phong nhất thời do dự, hắn ta không muốn động thủ thật với Túc Chu, căn cứ vào đó mà nói, hắn ta vốn không chiếm được lợi lộc gì.

Ánh mắt đảo qua hai người, hắn ta dám chắc—— hai kẻ này tuyệt đối có mờ ám!

Chỉ cần cho hắn ta thời gian, hắn ta nhất định sẽ đào ra bí mật này.

Khi không khí đang giằng co, hắn ta bỗng nở nụ cười: “Sư đệ nói đùa, đã là ngươi không sao, vậy ta đi trước đây.”

Nói xong lại quay đầu lại: “Hai người các ngươi cũng đừng nán lại quá lâu, Vu sư huynh vẫn đang đợi mọi người hội hợp đấy.”

Bóng lưng hắn ta khuất dần trên lối cũ, Khương Ngư nhịn không được lẩm bẩm: “Quái gỡ.”

Nói xong nàng bỗng khựng lại, nàng có thể nói chuyện rồi?

Sau khi phản ứng lại, nàng chú ý tới một ánh mắt nóng bỏng bên cạnh, là Túc Chu đang nhìn chăm chú vào nàng.

“Ngươi nhìn cái gì?”

“Tại sao vừa nãy không nói?”

Tại sao ư?

Đương nhiên là vì nàng chọn sai rồi!

Chuyện mất mặt thế này, nàng tuyệt đối không bao giờ nói ra.

“Ta thích, ngươi quản được sao.”

“…”

Nói xong định rời đi, chợt nghe Túc Chu ho khan một tiếng.

Nàng quay đầu nhìn lại, thấy hắn loạng choạng, thanh kiếm lại lần nữa cắm xuống đất, gắng gượng đứng vững. Vài lọn tóc dài buông xõa xuống má, đôi mày ánh mắt đều phủ một lớp hơi ẩm của cơn mưa.

Hóa ra vừa rồi đối diện với Lâm Phong chỉ là đang gồng mình, giờ phút này đã không chịu đựng nổi nữa.

Khương Ngư nhìn hắn như vậy, lại không khỏi hoài nghi lời mẫu thân nói có thật hay không, cái gọi là sinh tử nhất kiếm của Kiếm tu, hắn thực sự còn thi triển được sao?

Biết thế vừa rồi đã thử thăm dò một chút…

Nàng nhìn lại, nửa quả cầu cơ quan đang lơ lửng phía sau, vật này không biết đã đi theo từ lúc nào, phen này muốn thử cũng không được nữa.

Nàng lại nghĩ, trong tình trạng kiếm cốt có thương tích mà hắn vẫn có thể cùng nàng phân cao thấp, đợi sau này hắn chữa khỏi… thì hắn cũng vẫn không thắng nổi nàng.

Khương Ngư có chút không phục, quay đầu lại nói: “Ngươi mau tìm cách chữa trị đi, đường đường chính chính đại tỉ thí, ta cũng sẽ không thua đâu!”

Lời này lọt vào tai Túc Chu, hoàn toàn đổi vị.

Nàng là… đang quan tâm ư?

Hắn nhìn theo bóng lưng Khương Ngư rời đi, những khớp ngón tay cầm kiếm từ từ siết chặt. Trước mắt hiện lên những hồi ức cũ, lúc mới vào đỉnh, sau một lần phát tác, hắn nằm trên mặt đất thở dốc, sư tôn đút cho hắn một viên đan dược, lạnh lùng dặn dò: “Chuyện này, không được nói cho bất cứ ai.”

“Đồ nhi đã rõ.”

Hắn biết, điểm yếu bị người khác nắm thóp, kết cục chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm.

“Nhưng mà—” Tây Giang Nguyệt nói, “Nếu có một ngày, có người biết chuyện này mà vẫn nguyện ý che chở ngươi. Vậy thì người đó đối với ngươi, có lẽ xứng đáng gọi là lòng thành đối đãi.”

Khương Ngư đối với hắn… rốt cuộc là suy nghĩ thế nào?

Đội ngũ năm người xử lý xong đàn Quạ máu ngoài thôn, sau khi hội hợp liền cùng tiến vào thôn.

Sự xuất hiện của mấy người không ngoài dự đoán mà gây nên một phen chấn động. Ngay từ bước chân đầu tiên vào thôn, đã có rất nhiều thôn dân kéo đến vây xem, đặc biệt là hướng về phía Khương Ngư.

Thậm chí có người tại chỗ quỳ lạy, hô vang: “Thần nữ, Thần nữ hiển linh!”

Cho đến khi thôn trưởng vội vã chạy đến, mới khuyên giải đám thôn dân không chịu rời đi, dẫn mấy người bọn họ vào nhà nói chuyện.

Hai bên hiểu rõ tình hình một phen, thôn trưởng nói: “Hóa ra mấy vị là tiên trưởng đến từ Thiên Kiếm Tông, thất kính, thất kính.”

Trong lúc trò chuyện, ông ta vẫn cứ nhìn Khương Ngư, vài lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Vị tiên tử này, ngài thực sự không phải là… Thần, Thần nữ sao?”

“Không phải.” Khương Ngư nhướng mày: “Ngược lại ta muốn hỏi, Thần nữ mà các người thờ phụng là vị thần tiên nào? Sao các người biết nàng ấy trông như thế nào?”

“Chuyện này…”

“Là do ta nằm mộng thấy.”

Lời nói của thôn trưởng đang lưỡng lự, có người đẩy cửa bước vào, lên tiếng trả lời.

“A Ngưu, sao con lại đến đây?”

“Ngươi là?”

“Ồ, đây là nhi tử của ta, Tăng Ngưu.”

Thiếu niên này vóc người cao lớn vạm vỡ, lông mày đậm mắt tròn, tướng mạo đôn hậu thật thà, giọng nói cũng ồm ồm: “Đầu xuân năm nay, ta nằm mơ thấy Thần nữ giáng lâm, nàng ấy đích thân nói với ta rằng, nàng ấy muốn lưu lại trong thôn để che chở cho thôn dân.”

Mấy người đang ứng tuyển không khỏi nghi ngờ nhìn chằm chằm thôn trưởng: “Chỉ vì nhi tử của ông nằm mộng, mà ông đã tự quyết định để thôn dân thờ phụng vị ‘Thần nữ’ không rõ danh tính này?”

Thôn trưởng vội vàng giải thích: “Các vị không biết đấy tôi, ngày thứ hai sau khi A Ngưu nằm mộng, trong sân liền mọc ra một đóa kỳ hoa, hương thơm ngào ngạt, ta vừa nhìn liền biết, chẳng phải là Thần nữ có linh sao? Liền vội vàng mời người tạo tượng để thờ phụng. Một năm nay thôn làng mưa thuận gió hòa, cũng chỉ mới gần đây mới xảy ra chuyện quái dị, đều là vì đắc tội với Thần nữ mà thôi… Kính xin mấy vị hỗ trợ một chút, bình ổn cơn giận của Thần nữ, trả lại sự an yên cho trong thôn.”

“Vậy các người đã đắc tội với vị Thần nữ này như thế nào?”

“Aiz, đều trách nữ nhi Trương gia, nếu không phải nàng ta đập phá miếu Thần nữ, bọn ta làm sao có tai họa vô căn cứ này chứ?”

Thôn trưởng lải nhải kể lại sự việc, nghe đâu nữ nhi Trương gia là Xuân Yến vốn đã định thân với thư sinh Vương gia, hai nhà ước hẹn chờ thư sinh đi huyện thi cử trở về sẽ thành hôn. Trước khi đi, Xuân Yến vào miếu Thần nữ cầu an bình cho thư sinh, nhưng chưa đầy mấy ngày sau, đã truyền đến tin thư sinh qua sông không may chết đuối. Xuân Yến lòng đầy căm hận, đập phá bàn thờ miếu Thần nữ, sau đó trong thôn liền bắt đầu xảy ra chuyện.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Liên tiếp có mấy nhà có nữ nhi mất tích, còn có người nói nhìn thấy yêu vật trong thôn… Tiếp theo, sương mù dày đặc nổi lên ngoài thôn, mọi người đều không ra ngoài được nữa.”

Theo như lời thôn trưởng kể, chuyện quái dị bắt đầu xảy ra từ tháng này, tức là sau khi Xuân Yến đập bàn thờ. Tổng cộng có ba hộ mất đi bốn người nữ nhi. Ban đầu ông ta cũng tổ chức thôn dân đi tìm khắp nơi nhưng đều vô vọng, ông ta lại chạy một chuyến lên quận xin quan sai đến điều tra, kết quả cũng chẳng tra ra được gì, dần dần liền xuất hiện lời đồn là Thần nữ giáng tội…

Ba ngày trước nổi lên sương mù quái dị, thôn dân lòng người hoang mang. Cũng may hiện nay là mùa thu đông, nhà nào nhà nấy đều tích trữ lương thực mùa đông nên còn chưa đến mức bị đói chết.

Tuy nhiên, hiện nay trong thôn cũng không xảy ra loạn lạc gì lớn, dường như mọi người đều tin rằng, chỉ cần cơn giận của Thần nữ bình ổn, mọi chuyện sẽ trở lại như cũ.

“Vị Xuân Yến kia, hiện giờ ở đâu?”

“Trong kho củi.” Tăng Ngưu ồm ồm đáp.

“Các người giam giữ nàng ta?”

“Ai, nha đầu này cũng cứng đầu.” Thôn trưởng nói, “Bảo nàng ta quỳ lạy nhận lỗi với Thần nữ, nàng ta thế nào cũng không chịu. Bây giờ trong thôn ai ai cũng hận nàng ta, ta cũng không còn cách nào…”

Thôn trưởng than ngắn thở dài, mọi người đề nghị muốn gặp Xuân Yến, ông ta tự nhiên đồng ý: “Nếu các vị tiên trưởng có thể thuyết phục được nàng ta thì còn gì bằng.”

Mấy người đi tới kho chứa củi, chỉ thấy gió lạnh thổi thấu xương.

Thời tiết cuối thu đầu đông, từng cơn lạnh ẩm ướt len lỏi qua từng khe xương. Thời tiết thế này bị nhốt trong kho củi, nghĩ cũng biết không hề dễ chịu.

Đẩy cánh cửa gỗ cũ nát, trong căn phòng chất đống đồ đạc tạp nham, một thiếu nữ gầy gò đang nằm bò trên mặt đất. Tóc tai nàng ta bù xù, chiếc áo ngắn trên người dính không ít bụi bặm, trông như đã bị nhốt không ít ngày.

Đối với sự xuất hiện của mấy người, ánh mắt nàng ta lộ vẻ đề phòng, đến khi nhìn thấy Khương Ngư, lập tức chuyển thành oán hận, miệng hô lớn: “Trả mạng Vương lang lại đây!” Người đã nhào tới.

Những người khác đều ngẩn ra, không ngờ nàng ta phản ứng kịch liệt như vậy. Khương Ngư ngược lại đã có chuẩn bị tâm lý, giơ tay bắn ra một đạo linh khí chấn nàng ta văng trở lại.

“Thần nữ——” Xuân Yến bò trên mặt đất, đôi mắt đỏ ngầu, chất vấn: “Tại sao lừa gạt ta?”

“Ta không phải.”

Tuy nhiên Xuân Yến cảm xúc kích động, không thể bình phục. Sau khi thương lượng, mọi người quyết định để Khương Ngư đi ra ngoài trước, để bọn họ tra hỏi. Khương Ngư thở dài một tiếng, đóng cửa đi ra ngoài.

Ngoài phòng củi buộc một con chó vàng, đoán chừng là sợ người chạy mất. Khương Ngư ngồi xổm xuống, đùa giỡn với con chó, cánh cửa lại kẽo kẹt mở ra.

Ngước mắt nhìn lên, Túc Chu một bước vượt qua ngưỡng cửa, cũng đi ra.

“Ngươi ra đây làm gì?”

“Không có gì muốn hỏi.” Vừa nói vừa cụp mắt nhìn nàng.

“Ồ.”

Khương Ngư vò đôi tai mềm mại của con chó, thấy trên mặt hắn đã có huyết sắc, hành động cũng khôi phục như thường, tùy tiện hỏi: “Ngươi đỡ rồi?”

“Lúc phát tác có chút khó chịu, qua rồi thì không sao nữa.”

“Mỗi lần mưa đều phát tác sao?”

“Không phải.”

“Có quy luật không?”

“Xem vận may.”

Xem ra hai lần này là tương đối xui xẻo nên mới phát tác liên tục? Nàng nghe tiếng động bên trong, lại hỏi: “Đối với Thần nữ, ngươi có suy nghĩ gì?”

“Không thích.”

Không thích?

Cách nói này thật kỳ quái, cho đến nay bí ẩn của thôn Tiểu Khê đều xoay quanh “tượng Thần nữ”, hắn không nói được suy nghĩ hữu ích, lại bàn chuyện yêu ghét làm gì?

“Sao cảm giác ngươi rất khó chịu?”

“Có người mạo danh ngươi, ngươi sẽ vui sao?” Hắn dùng ánh mắt dọa sợ con chó đang vẫy đuôi quanh Khương Ngư, tùy tiện hỏi ngược lại.