Nàng Thiếp Bỏ Trốn
Chương 7: Đêm Đáng Thương, Nhạc Đệm (1)
Chiều tà lướt qua, gió lặng mây giăng, thủy thành vào buổi hoàng hôn chìm trong màn sương mờ mịt.
Những chiếc đèn lồng bát giác treo trong Thi viên nối tiếp nhau thắp sáng, ánh đèn rực rỡ hòa cùng tiếng rao hàng từ sông nước, thậm chí còn náo nhiệt hơn cả ban ngày.
Đan Tuệ từ nghị sự đường bước ra, thấy Thi lão gia và Hàn đại hiệp đang ngồi trong đình góc giữa Thạch viên, nàng vòng qua những tảng đá thái hồ kỳ dị, từng bước đi lên, tiến vào đình hỏi: “Lão gia, trời đã tối rồi, có cần dọn cơm không?”
“Ta đã dặn dò qua, ngươi xong thì dọn cơm, tối nay đón tiếp Hàn nghĩa sĩ.” Thi lão gia ra hiệu Đan Tuệ ngồi cạnh ông ta, nói: “Ngồi xuống đi, lát nữa ăn nhiều một chút, ta đã dặn phòng bếp hấp cá ngân mà ngươi thích rồi.”
Đan Tuệ thản nhiên ngồi xuống, khi Thi lão gia không nổi cơn thịnh nộ thì đối xử với nàng không tệ, chuyện ăn mặc không có gì phải chê trách.
“Thái Hồ có ba món trắng nổi danh, cá trắng, tôm trắng và cá ngân, Hàn nghĩa sĩ đã từng thưởng thức chưa?” Thi lão gia hỏi.
Hàn Ất gật đầu, “Trên thuyền đến thành Bình Giang đã từng nếm thử.”
“Vậy ngươi thật có phúc, cá tôm vừa bắt lên tươi ngon nhất, đáng tiếc vừa lên khỏi nước liền chết, vận chuyển đến thành lại kém tươi một chút. May mà đầu bếp nhà ta tay nghề tốt, cơm nước trước giờ đều ổn cả, lát nữa ngươi nếm thử. Nếu không quen món Bình Giang thì cũng đừng miễn cưỡng, cứ bảo đầu bếp làm món khác quen khẩu vị.” Thi lão gia hòa nhã nói.
Hàn Ất đáp lời cảm ơn, hắn lẳng lặng liếc Đan Tuệ một cái, thấy nàng cúi đầu xoa cổ tay phải, hắn nhìn Thi lão gia, phát hiện ông già vừa nãy còn quan tâm nàng hết mực, giờ lại coi sự không thoải mái của nàng như không thấy, hắn thầm than đáng thương.
Góc đình bốn phía rủ màn lụa chắn gió, gã sai vặt mang cơm đến không nhìn rõ tình hình bên trong đình, vì sợ tính khí kỳ quặc của Thi lão gia, gã sai vặt dẫn đầu khi đến gần đình liền hô: “Đan Tuệ cô nương có ở đây không?”
“Có.” Đan Tuệ đứng dậy, nàng vén màn lên nói: “Mau mang cơm lên.”
Bên ngoài đình hoàng hôn sâu dần dần, một vầng trăng khuyết cô đơn treo trên bầu trời, hình dạng những tảng đá sừng sững trong Thạch viên trở nên mơ hồ, làn hơi nước quẩn quanh trở nên giương nanh múa vuốt.
Thi lão gia là một thương nhân, mùi tiền bám đầy người, không có thú vui thưởng đá tao nhã, việc xây Thạch viên chỉ để phô trương vẻ thanh lịch, những tảng đá mua về nổi tiếng bởi sự to lớn, kỳ dị và độc đáo. Mỗi khi màn đêm buông xuống, Đan Tuệ đi trong Thạch viên không khỏi rợn tóc gáy, nàng luôn lo sợ trong những hang đá tối tăm ẩn chứa kẻ muốn hãm hại nàng.
Cơm nước đã dọn xong, gã sai vặt lui xuống, màn lụa xanh buông hạ, Đan Tuệ trở lại bàn rót canh, gắp thức ăn cho Thi lão gia.
Ba người sáu món hai canh, trong đó một món canh là canh rùa già mà Thi lão gia ngày nào cũng uống, Đan Tuệ múc một bát đặt bên tay ông ta.
“Ngươi cũng ngồi xuống ăn đi, ngươi đã mệt cả buổi rồi.” Thi lão gia nói, “Sổ sách có vấn đề gì không?”
“Sổ sách đều khớp, chỉ cần hàng hóa xuất nhập trong cửa hàng đúng với sổ sách thì không có vấn đề gì.” Đan Tuệ nói.
Thi lão gia nhìn sang phía đối diện một cái, nếu bệnh tình của ông ta sau này được khống chế, không còn thất thố trước mặt người khác, có lẽ ông ta có thể bước chân ra khỏi nhà.
“Hàn nghĩa sĩ, những món ăn này có hợp khẩu vị của ngươi không?” Thi lão gia quan tâm hỏi, không đợi Hàn Ất trả lời, ông ta liền quay sang nói với Đan Tuệ: “Dặn dò nhà bếp một tiếng, sau này thêm hai món mặn cho Hàn nghĩa sĩ, bớt cá tôm lại, người luyện võ thích ăn nhiều thịt.”
Đan Tuệ đáp lời.
Hàn Ất cũng không từ chối, món ăn bản xứ tinh tế, khẩu vị mặn ngọt, hắn ăn không quen, hơn nữa những món cá tôm đậu phụ này cũng không đưa cơm, ăn còn phiền phức.
Ăn xong bữa cơm, Hàn Ất vẫn chưa no, hai người khác trên bàn một người ăn chậm một người ăn ít, khiến hắn không tiện ăn uống thoải mái.
“Sau này cơm của ta cứ đưa vào phòng ta.” Hắn nói với Thi lão gia, hắn không muốn ăn cùng ông ta nữa.
Thi lão gia cũng không hề có ý định mỗi bữa đều ăn cùng hắn, ông ta cười đáp lời.
Thấy Hàn Ất định rời đi, Đan Tuệ vội vàng mở lời: “Lão gia, đêm nay không bằng để Hàn đại hiệp nghỉ ngơi ở nghị sự đường? Lỡ đâu ban đêm ngài phát bệnh…”
“Đúng vậy, ban đêm ta cũng có lúc phát bệnh, không bằng Hàn nghĩa sĩ cứ nghỉ ở nghị sự đường. Một khi ta có gì bất thường, ngươi lập tức đánh ta ngất đi.” Thi lão gia cũng có ý muốn Hàn Ất gác đêm, ông ta bỏ ra số tiền công cao như vậy đâu phải để thỉnh một vị Tôn Phật về thờ cúng.
Hàn Ất không có ý kiến, nghe theo sắp xếp.
Đan Tuệ mừng thầm trong lòng, nàng nhẹ nhàng nói: “Ta đi gọi người, kê thêm một chiếc giường La Hán ở dưới cửa sổ.”
Giường đã kê xong, Đan Tuệ đang định công thành lui thân về phòng mình ngủ, thì nghe Thi lão gia dặn dò: “Ngươi vẫn tiếp tục gác đêm.”
“…Vâng, ta về phòng tắm rửa rồi tới ngay.” Đan Tuệ thầm thở dài một tiếng, nàng còn nghĩ tìm người khác thay ca gác đêm thì nàng có thể ngủ một giấc an lành. Từ khi Thi lão gia chuyển đến nghị sự đường, đêm nào nàng cũng trông chừng ông ta, nếu cứ tiếp tục như vậy, đợi ông ta bệnh chết, nàng cũng sẽ suy nhược mà chết.
…
Khi Hàn Ất trở lại nghị sự đường, hắn phát hiện Thi lão gia đang ngủ gà ngủ gật, trong nội thất cũng chỉ có một tiếng hít thở, hắn không chần chừ, nhanh nhẹn nằm xuống giường La Hán.
Cùng với chủ nhà đi ngủ, tiền viện chìm vào tĩnh lặng, tiếng người từ kiệu thính bên cạnh không biết từ khi nào đã biến mất, Hàn Ất nhất thời không ngủ được, hắn nhắm mắt vẫn nghe rõ tiếng gió lùa qua lỗ hổng trên đá, cùng tiếng cửa gỗ đóng mở, tiếng nước đổ từ phía bên kia Thạch viên.
Bỗng nhiên, Hàn Ất mở mắt, tiếng bước chân trong Thạch viên đã đi đến hành lang, hắn vén chăn ngồi dậy.
Cửa đẩy ra rồi đóng lại, Đan Tuệ xách đèn lồng vòng qua bình phong đi vào nội thất, thấy người đáng lẽ đã ngủ lại đang ngồi ngay ngắn, nàng khẽ hỏi: “Hàn đại hiệp vẫn chưa ngủ sao? Có phải không quen hay không?”
“Đêm nay chẳng phải ta canh gác sao?”
“Lão gia bảo ta cũng đến canh gác, hẳn là sợ ban đêm đi xí hoặc uống nước lại làm phiền đến ngươi.”
Hàn Ất im lặng, quả thật việc hầu hạ người khác hắn không làm được.
Đan Tuệ thổi tắt đèn lồng, nàng mò mẫm trong bóng tối đi đến bên giường La Hán, nằm xuống bên chân Thi lão gia.
