Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 152: Khám Bệnh (2)



Lượt xem: 20,668   |   Cập nhật: 10/11/2025 23:58

Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, Tô Du và Ninh Tân đưa ông cụ Tô lên đường, họ phải bắt chuyến xe sớm nhất để đi huyện lên tàu.

“Đây là lần đầu tiên bố đi tàu hỏa đấy, mẹ con chưa từng thấy cái thứ to lớn này.” Ông cụ Tô ngồi cạnh cửa sổ, mắt nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài.

“Chỉ cần sống đủ lâu, những gì con có thể thấy được thì hai người cũng sẽ thấy được.” Tô Du bóc quýt chia cho bố, rồi hỏi Ninh Tân có ăn không.

Phải ngồi mười bốn tiếng mới đến ga, dần dần ông cụ Tô cũng không còn nhìn ra ngoài nữa, ông thỉnh thoảng nhấp một ngụm nước, nuốt xuống cảm giác muốn ho, không muốn làm phiền người đang ngủ.

Mãi cho đến tận trưa, khi có người bắt đầu ăn cơm, ông mới cúi đầu ho khẽ, Tô Du đưa cho ông một xấp giấy, đợi ông ngừng ho thì đưa sữa mạch nha đã pha cho ông uống, cùng với một quả trứng trà và một cái bánh nhỏ bằng bàn tay, bây giờ ông chỉ ăn được chừng đó.

“Bố, sao bố lại nghĩ thông mà đoạn tuyệt với con trai và cháu nội vậy? Trước kia cũng đâu phải chưa từng nhìn sắc mặt người khác đâu.” Tô Du nói chuyện với ông, muốn phân tán sự chú ý của ông.

“Làm gì có nhiều nguyên nhân đến thế, chỉ là thấy cháu trai cháu gái không biết điều, mình đối tốt với nó ngàn lần vạn lần, chúng nó cũng chỉ nghe lời mẹ chúng nó, trông cậy vào chúng nó chẳng được gì thì đành nghĩ thông thôi.” Ông cụ Tô nhìn chăm chú vào cái đáy ly sữa mạch nha mà đăm chiêu, tinh thần uể oải, lại ho sù sụ, thuốc bác sĩ kê uống hết rồi mà con bé út cũng không đi lấy nữa, dù cô không nói một lời nào, nhưng chỉ cần suy nghĩ một chút cũng có thể hiểu được tình trạng sức khỏe của ông.

Cô tưởng không nói ra thì có thể giấu được tình hình, chỉ có bản thân cô mới nghĩ rằng đã giấu được tất cả mọi người, ngay cả mẹ cô cũng đã đoán ra có điều gì đó không ổn mà cô vẫn chưa nhận ra, nếu không phải sức khỏe của ông đã không tốt, bà cụ sao có thể dứt khoát đồng ý không qua lại với con trai.

Có thể biết mình sống không được bao lâu nữa, những thứ từng quan tâm trước đây như thể diện, con cháu, đều không còn là vấn đề, cũng không muốn làm gì đều vì con cháu, bản thân sống còn chưa hiểu, còn mong con cháu có thể đột nhiên khai thông mà nhìn thấy tấm lòng khổ tâm của người già hay sao?

Vừa vào Tấn Thành, ông cụ đã phải bịt mũi mà ho liên tục, uống nước ăn trái cây cũng không thể kìm được, chịu đựng những ánh mắt khó chịu của người trong toa xe cuối cùng cũng đến ga.

Vừa xuống xe, Tô Du đã lấy quần áo che miệng mũi cho bố, không khí ở đây quá tệ, ngay cả cô là người không bệnh cũng thấy khó chịu, chỉ muốn hắt hơi thôi.

“Ở đây than đá nhiều, không khí không tốt bằng chỗ chúng ta.” Ninh Tân ở ga đã hỏi phải ngồi xe nào, giá vé bao nhiêu, rồi đưa Tô Du và bố vợ thẳng đến điểm dừng xe buýt, đợi khoảng mười hai mươi phút mới lên xe, chuyển ba chuyến xe, đến tối mới đến thị trấn nhỏ mà Du Viễn An nói.

“Tìm một nhà khách qua đêm trước, sáng mai chúng ta hãy đi.” Ninh Tân hỏi.

“Được, tùy anh sắp xếp.” Tô Du ở trên xe đã bị chen lấn đến đầu óc choáng váng.

“Vị đồng chí này ho nặng như vậy, là bệnh gì?” Cô tiếp tân ghi sổ cảnh giác nhìn chằm chằm ông cụ Tô.

“Bệnh do hút thuốc mà ra, đồng chí yên tâm, không phải bệnh truyền nhiễm đâu, nếu không tôi và chồng tôi không thể vô tư đi cùng ông ấy được.” Tô Du giải thích.

“Không phải là tốt nhất, đây, chìa khóa hai phòng.” Cô tiếp tân đưa chìa khóa cho Tô Du, chỉ cho cô hai phòng nào.

Từ khi lên tàu hỏa đến giờ đã hai ngày, ba người đều toát mồ hôi hột, ở đây có cung cấp nước nóng, và cả phòng tắm, tắm rửa từ đầu đến chân, ăn cơm xong thì về phòng ngủ.

Ngày hôm sau, họ thẳng tiến đến địa chỉ trên tờ giấy.

“Ông thầy thuốc ơi, chúng tôi là do Du Dân An giới thiệu đến ạ.” Tô Du gõ cửa xong thì liền báo tên anh trai của Du Viễn An, nghe nói nhà Du Viễn An ở gần đây.

“Ồ, anh ta có nói với tôi rồi, các cô cậu vào đi.” Vẻ mặt của ông thầy thuốc liền thư giãn hơn, ông ấy gọi với vào trong nhà: “Bà ơi, nhà có khách rồi, đi mua chút thức ăn về đi.”

Tô Du ngạc nhiên, vội vàng từ chối: “Không cần, ông khách sáo quá, bọn tôi không ở lại ăn cơm đâu, ông không cần chuẩn bị.”

Ông lão không nói gì, mãi đến khi đi vào trong nhà mới ngước mắt nhìn cô một cái, cười nói: “Tôi không giữ cô lại đâu, đây chỉ là tôi chào hỏi người nhà tôi, bảo họ để ý người ngoài thôi.”

Tô Du: “… Ông cũng cẩn thận thật đấy.” Cô cười khan hai tiếng, ngại ngùng không nói gì thêm.

Để bố ở trong nhà bắt mạch, Tô Du và Ninh Tân đi ra ngoài, cô liếc xéo người đàn ông vừa nãy cười thành tiếng, véo lòng bàn tay anh, hậm hực nói: “Sao anh không kéo em lại? Xấu hổ quá!”

“Anh cũng không biết em nhanh mồm nhanh miệng thế, sự lanh lẹ bình thường đi đâu rồi?” Ninh Tân nhớ lại cảnh tượng vừa nãy vẫn không nhịn được cười.

“Lần đầu tiên gặp những người già được chăm sóc tốt như vậy, nhất thời không phản ứng kịp.” Ông lão này tóc bạc trắng phếu, nhưng trông tinh thần vẫn quắc thước, mặt không ủ dột như người già nông thôn, mắt cũng có thần, nhìn là biết khỏe mạnh.

“Các cô cậu vào đi, tôi nói tình trạng bệnh của bệnh nhân các cô cậu nghe nhé.” Giọng ông lão từ bên trong vọng ra, Tô Du và Ninh Tân vội vã đi vào.

“Phổi có vấn đề, khá nghiêm trọng, dạ dày cũng không tốt lắm, cần được chăm sóc kỹ lưỡng, nếu các cô cậu không vội đi, tôi sẽ châm cứu cho ông ấy vài ngày, kết hợp uống thuốc đông y vài ngày, sau đó sẽ kê thuốc cho các cô cậu mang về.”

“Được.” Lần này Tô Du không vội hỏi tình trạng của bố thế nào, có chữa khỏi được không gì gì đó nữa.

Ông cụ Tô ngồi trên ghế, ngực và lưng đều cắm đầy kim, Tô Du nhìn mà thịt đau, không dám nhìn nữa, tiến sát vào bên cạnh ông thầy thuốc học cách sắc thuốc.

“Cô là con gái ông ấy? Kia là chồng cô à?” Ông thầy thuốc hỏi.

“Đúng vậy, tôi và chồng tôi đưa bố tôi đến khám bệnh, cũng may mắn, một đồng nghiệp của tôi là người ở đây, anh ấy nói bố anh ấy cũng chữa khỏi ở đây nên chúng tôi đến.” Tô Du lén hít một hơi, mùi thuốc đông y này khá dễ chịu, có vị đắng nhưng không tanh.

“Bệnh của bố cô không dễ chữa, phải chăm sóc kỹ lưỡng, không thể bỏ thuốc, ngày ba bữa phải uống thuốc như cơm, cô hiểu chứ?”

“Hiểu ạ, trước khi đến đây bọn tôi cũng đã đi khám các bác sĩ khác rồi, trong lòng cũng có chút nắm rõ.” Tô Du hỏi bao lâu thì tái khám một lần, thuốc hết có thể gửi đến được không.

“Hai cô cậu khi về mang theo thuốc dùng trong ba tháng, nếu có điều kiện thì ba tháng sau đến khám lại, không có điều kiện thì nửa năm một lần, thuốc có thể gửi, nhưng các cô cậu phải trả tiền thuốc trước, phí vận chuyển cũng do các cô cậu chịu.”

Tô Du thấy ông ấy rất thành thạo công việc này, xem ra đã tiếp đón không ít bệnh nhân từ nơi khác đến.

“Được, tất cả đều làm theo quy định bên ông.” Đã đến rồi, Tô Du cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể chọn tin tưởng.

“À, thưa chú, chú có biết xoa bóp huyệt đạo và nắn xương gì không? Chồng cháu quanh năm chạy xe, cổ của anh ấy không được tốt lắm, liệu có thể xoa bóp được không?” Tô Du xích lại gần, thầy thuốc lại biến thành chú.

“Phải trả tiền đó.”

“Chúng cháu trả tiền mà.” Tô Du đáp dứt khoát.

“Chàng trai trẻ, lại đây, vợ cậu nói cổ cậu không được tốt, tôi nắn xương cho cậu.” Ông ấy gọi người nhà vào sắc thuốc, quay lại bảo Ninh Tân cởi áo, ông ấy nắn xương cho anh.

Tô Du líu ríu đi theo, đứng bên cạnh quan sát, nghe Ninh Tân kêu “ái da ái da” có chút phiền, cô vỗ anh nói: “Anh đừng kêu nữa, làm phiền em học hỏi quá.”

“Chú ơi, chú đừng đi vội, chú xem cháu ấn đúng vị trí chưa!” Tô Du đứng vào vị trí của ông thầy thuốc, tay ấn vào gáy Ninh Tân hỏi.

“Tôi không dạy đâu, muốn học thì tự mà tìm hiểu, đã xem qua một lần rồi đấy.”

“Vậy ngày mai chúng cháu lại đến nắn xương nhé.” Cô đưa áo cho chồng, quyết định sau này ngày nào cũng đến nắn một lần, sau này Ninh Tân mà khó chịu thì cô sẽ xoa bóp cho anh.