Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 267: Triệt Sản (1)
“Khụ.”
Tô Du quay đầu nhìn người đàn ông đang đi tới đi lui với vẻ mặt đầy do dự, thấy anh không có ý định nói, chị quay lại tiếp tục đọc sách, nhưng tâm trí đã bị tiếng bước chân trong phòng kéo đi, thầm đoán xem anh có chuyện gì mà khó mở lời đến thế.
“Ầy, cái đó…” Ninh Tân ngẩng đầu, đột nhiên chạm phải đôi mắt đen láy, giật mình đến mức nấc nghẹn một cái, “Chẳng phải em đang đọc sách sao?”
“Bị anh làm phiền đến mức không đọc nổi nữa rồi, nói đi, chuyện gì?”
“Cái đó, không phải hai hôm trước anh mới từ miền Nam về à, giúp chở người đến bệnh viện kiếm được chút tiền lẻ, em đoán xem người trên cả chiếc xe đến bệnh viện làm gì?”
Xem ra không liên quan đến chuyện bọn trẻ, Tô Du chiều theo ý anh, hỏi: “Làm gì? Đến bệnh viện cấp cứu hay đưa sản phụ đi đẻ?”
“Là đi triệt sản! Phụ nữ của hai thôn dưới quê bị trạm kế hoạch hóa gia đình áp giải đến bệnh viện để triệt sản.” Lời đã nói ra, sự do dự ban đầu của Ninh Tân bị vẻ khao khát thay thế, thấy mặt Tô Du đanh lại, anh kéo hai bên khóe miệng chị, nói: “Sầm mặt lại làm gì? Đừng có dọa anh, anh không định để em cũng đi triệt sản đâu, anh hỏi rồi, phụ nữ triệt sản còn phải đặt vòng sắt trong bụng nữa.”
Anh hắng hắng giọng, dù là ở trong phòng ngủ, anh cũng sợ bị người khác nghe thấy, nói nhỏ: “Còn có cả triệt sản nam nữa, anh muốn đi triệt sản.”
Tô Du vô cùng kinh ngạc, nắm lấy tay anh hỏi: “Sao lại muốn triệt sản? Hai đứa mình dùng áo mưa cũng chưa từng xảy ra sự cố mà.” Chị thắc mắc sao anh lại có ý nghĩ này.
“Muốn vào trực tiếp, không muốn dùng áo mưa nữa, bị bao lại mười sáu năm rồi, anh cũng muốn giải phóng.” Nhắc đến chuyện vào trực tiếp, chỉ mới nói thôi anh đã thấy rạo rực, cách một lớp cao su, mười phần nóng ẩm anh chỉ cảm nhận được năm, anh muốn được va chạm vào chị một cách chân thực nhất.
“Giờ hai thằng con đều lớn cả rồi, cũng sắp lập gia đình sinh con, anh có đẻ được nữa hay không cũng chẳng sao, hơn nữa triệt sản xong không dùng áo mưa nữa cũng là tiết kiệm tài nguyên cho quốc gia, em thấy đúng không?” Anh cười thầm.
“Anh nói đúng, vậy anh định bao giờ đi? Em đi cùng anh, dạo này em đều rảnh.” Chị cũng không đợi được nữa, khi chưa có ý định thì mọi thứ đều bình lặng, khi đã có ảo tưởng đó, cát bụi bên ngoài cũng trở nên náo động.
“Mai đi luôn, anh không muốn ai biết chuyện này, chúng ta đến bệnh viện lớn, rồi làm thủ tục nhập viện, ở đó mười lăm ngày nửa tháng rồi anh về, em giúp anh nghĩ một cái cớ để nằm viện.”
“Viêm ruột thừa, cắt ruột thừa.”
Hai vợ chồng ăn ý đạt được đồng thuận, ngày hôm sau nhờ thợ Lữ đưa đi, buổi chiều khi trở về chỉ có một mình Tô Du, chị về thu dọn quần áo và đồ dùng vệ sinh, rồi lại rời đi với vẻ mặt căng thẳng. Nói với thợ Lữ là Ninh Tân mấy hôm trước cảm thấy đau bụng phải, hôm nay đi khám là viêm ruột thừa, giờ đang nằm viện tiêm thuốc, nếu tiếp tục chuyển biến xấu sẽ phải mổ.
Nửa tháng sau, Ninh Tân bước chân nhẹ nhàng trở về sa mạc, giống như Tô Du, hai người có nói có cười, khiến các đồng nghiệp xách trứng gà đến thăm hỏi phải ngẩn ngơ, đây không phải đi nằm viện mà là đi du lịch về thì có.
“Tô Du, đây là thư con trai gửi cho em, gửi tới một tuần rồi.” Bành Lực đưa ra hai bức thư, lại móc ra một phong bao đỏ, nói: “Đây là tấm lòng của mọi người, tiền không nhiều, chỉ là chút thành ý. Bảo Ninh Tân dưỡng sức cho tốt, bác sĩ bắt anh ấy nằm viện nửa tháng xem ra cũng không phải phẫu thuật nhỏ, vẫn nên để anh ấy nghỉ ngơi thật tốt vào.”
Tô Du cảm ơn ý tốt của mọi người, dày mặt nhận hết chỗ trứng gà, nằm viện nửa tháng là do Ninh Tân yêu cầu, mỗi ngày phải có bác sĩ kiểm tra vết thương đang dần khép miệng anh mới yên tâm, không ảnh hưởng đến đi lại mới chịu xuất viện.
Một tuần tiếp theo, Tô Du chăm sóc người đàn ông chủ động đi triệt sản như chăm sản phụ, trứng gà và canh gà thay phiên nhau bồi bổ, đợi đến khi vết thương của anh chỉ còn lại vệt đỏ, chị mới xuất phát đi cao nguyên Hoàng Thổ giúp đỡ Tiểu Viễn.
“Dưỡng thêm một thời gian nữa, ở nhà đợi em về nhé.” Tô Du trước khi ra cửa đẩy người đàn ông lên tường, kiễng chân kéo đầu anh xuống hôn lên miệng, bị ấn ngược lại lên tường chị mới sực tỉnh, giữ lấy bàn tay đang thọc vào vạt áo, lau miệng nói: “Bình tĩnh bình tĩnh, chưa đến một tháng, không được ‘sang sông’.”
“Bao giờ em về?” Người đàn ông vùi đầu vào cổ của chị, môi cọ xát nhè nhẹ lên lớp da thịt ấm nóng.
“Tối đa nửa tháng.” Chị hứa hẹn.
Nhưng khí hậu và địa hình chỗ Tiểu Viễn rất phức tạp, chị ở lại hơn hai mươi ngày mới quy hoạch xong xuôi, vừa định về lại nhận được điện báo của Ninh Tân, chị đổi hướng đi về phía Đông Bắc, hôn sự của Bình An sắp định rồi, chị và Ninh Tân phải về gặp bố mẹ Tiểu Kỷ để bàn bạc ngày cưới.
Công việc bên Tiểu Viễn mới ở giai đoạn bắt đầu, cậu chàng phải ở đây trông nom không đi được, nên đã mua đồ nhờ mẹ mang về giải thích giúp, tránh để bố mẹ vợ Bình An nghi ngờ anh em họ bằng mặt không bằng lòng.
“Con trai, Bình An sắp kết hôn rồi, trong lòng con có suy nghĩ gì không? Có vội không?” Trên đường ra ga tàu, Tô Du hỏi Tiểu Viễn.
“Con không vội, con thấy mình vẫn chưa đến tuổi kết hôn mà, không biết sao Bình An lại vội thế, con cứ nghĩ đến chuyện sau khi kết hôn có một gia đình nhỏ là da đầu tê rần.” Cậu chàng nhún vai vì ớn lạnh, “Con chưa có năng lực đó để gánh vác một gia đình.”
Hơn nữa bây giờ cậu chàng đang được phái đến nơi này, môi trường kém mức sống thấp, ngay cả tiền lương cũng bình thường, ba năm năm năm nữa không biết có được điều về hay không, cậu chàng cũng không muốn sau khi lập gia đình lại làm khổ một cô gái phải cùng mình đến đây chịu khổ.
“Mẹ, mẹ đừng giục, nếu muốn bế cháu thì giục Bình An ấy, con còn phải vài năm nữa, mẹ nhìn môi trường làm việc của con thì biết đấy, đồng nghiệp nữ toàn là các thím các dì, đợi con điều về thành phố rồi con mới tính.”
“Mẹ không giục con, mẹ chỉ sợ con vội thôi, con nghĩ được thế là tốt, hôn nhân không thể gượng ép hay tạm bợ, gặp được người làm mình rung động thì theo đuổi, chưa gặp được thì tiếp tục đợi. Mẹ không giục, sau này cũng không nhắc nữa, mẹ không có yêu cầu gì với con dâu, bất kể cao thấp béo gầy hay nghèo hèn giàu sang, chỉ cần là người con thích, mẹ đều chấp nhận, con đưa cô ấy về là mẹ chuẩn bị tổ chức đám cưới cho con.”
“Mẹ già đúng là cởi mở thật.”
“Bỏ chữ ‘già’ đi, mẹ con còn trẻ lắm.” Tô Du gạt tay cậu chàng ra, “Được rồi, mẹ phải vào ga rồi, con cũng về đi, làm việc tốt cũng phải sống tốt, ngày ba bữa cơm, có bận mấy cũng không được thiếu.”
Tiểu Viễn đưa hành lý cho chị, nhìn chị vào ga ngoảnh đầu lại vội vẫy tay, đợi đến khi không thấy bóng dáng nữa cậu chàng mới đút tay túi quần quay người đi về.
