Thư Nguyệt
Chương 5:
Chờ khi mọi người rời đi, ta gọi Thúy Vân vào, Thúy Vân rõ ràng vẫn còn sợ hãi, nàng ta nơm nớp lo sợ giúp ta thay hỉ phục, sau đó ta để nàng ta đi nghỉ trước.
Khi đêm đã khuya, xác nhận Bùi Tiêu sẽ không đến, ta thay sang quần áo đi đêm, lặng lẽ ra cửa.
Bữa tiệc cưới hôm nay, nhiều người sẽ uống đến say mềm, đúng là cơ hội tốt để ta điều tra phủ Bình Nam vương.
Trước khi đến Phủ Bình Nam vương, ta đã nghiên cứu qua bản đồ địa hình của Vương phủ, tự nhiên biết được toàn bộ bố cục của Vương phủ.
Nơi đầu tiên ta đến chính là viện của phu thê Bình Nam vương.
Nhờ bóng đêm và bóng cây che chắn, ta đến trước cửa sổ phòng ngủ của bọn họ, lặng lẽ lắng nghe âm thanh nói chuyện bên trong.
“Vương gia, hôm nay Tống Thư Nguyệt kia rất láo xược, sao chàng lại để Hoàng thượng hạ chỉ ban hôn, để Tiêu nhi cưới một ả nữ nhân chanh chua như vậy? Phụ tử Tống gia ba lần bốn lượt làm mất mặt phủ Bình Nam vương, chúng ta không thể buông tha cho ông ta được.”
Lời của Bình Nam vương phi khiến ta nhíu mày.
Sau đó, giọng nói của Bình Nam vương cũng truyền ra, giọng ông ta lạnh lùng như mang theo mùi máu: “Lão tất phu Tống Chiêu kia dám hạch tội bản vương, thì phải chuẩn bị sẵn cho cái chết, bản vương xin ban hôn chỉ là cái cớ để hòa giải với Tống Chiêu, hoàng huynh tự cho rằng ta đã hối cải làm người mới, cũng chỉ để làm cho Tống Chiêu lầm tưởng, thực ra bản vương đã âm thầm chỉ thị một số quan viên, thu thập chứng cứ phạm tội của Tống Chiêu, đến lúc đó sẽ cùng nhau buộc tội Tống Chiêu, đảm bảo sẽ khiến Tống gia sẽ bị tịch thu gia sản trảm hết cả nhà.”
Giọng nói vui vẻ của Bình Nam vương phi vang lên: “Vương gia thật là anh minh thần võ…”
Bình Nam vương lại mở miệng: “Trông chừng Tiêu nhi cho tốt vào, trong thời gian này hãy an phận thủ thường một chút, bảo thằng bé xử lý hết những nữ tử trong mật thất, tránh để bị người khác nắm thóp, đến lúc đó sẽ lại gây ra rắc rối.”
Ta nhướng mày, mật thất và nữ tử đã thu hút sự chú ý của ta.
“Tiêu nhi là vì tâm trạng có phiền muộn mới làm ra chuyện này, nói cho cùng, thân thể của thằng bé có thiếu hụt cũng là do người làm phụ mẫu như chúng ta có lỗi với thằng bé.
“Thằng bé chỉ là phát tiết cảm xúc, cũng không phạm phải sai lầm lớn, vương gia cần gì phải khắt khe với hắn như vậy?”
Giọng nói của Bình Nam vương phi mang theo tiếng khóc nức nở, lời nói chứa đầy tủi thân, khiến Bình Nam vương an ủi vài câu.
Ta lại nghe thêm một lúc, không nghe thấy thông tin hữu ích gì, đành phải rời khỏi viện của Bình Nam vương.
—
Ta nhún người nhảy vào viện của Bùi Tiêu.
Mật thất mà Bình Nam vương nói khiến ta chú ý, làm sát thủ nhiều năm, ta đã thấy không dưới trăm cái mật thất lớn nhỏ.
Thông thường, mật thất sẽ được giấu ở phòng ngủ hoặc thư phòng.
Nếu trong mật thất có giấu nữ tử, thì không thể là thư phòng kia, chỉ có thể là phòng ngủ.
Ta đi thẳng đến phòng ngủ của Bùi Tiêu, thừa dịp hộ vệ chú ý, từ cửa sổ vào phòng ngủ.
Nói cũng trùng hợp, vừa vào phòng ngủ đã thấy giá sách bị dời đi, một cánh cửa tối om trên bức tường nơi trước đây đặt giá sách đang mở ra, rõ ràng có người đã vào mật thất, mà người đó chắc chắn là Bùi Tiêu.
Ta nhanh chóng lắc mình vào mật thất, một luồng khí tanh nồng nặc xộc vào mặt, khiến ta không tự chủ được mà nín thở.
Nhờ ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc trên tường, ta bám sát vào tường chậm rãi đi vào bên trong.
Mơ hồ ta nghe thấy tiếng Bùi Tiêu gào thét chửi bới, khi ta cẩn thận vòng qua một khúc quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy rõ ràng tình hình bên trong mật thất.
Chỉ một cái nhìn đã khiến ta, một sát thủ giết người như ngóe, phải hít một hơi lạnh, không tự chủ được siết chặt tay, kiềm chế ý muốn tiến lên bẻ gãy cổ Bùi Tiêu.
……
Trong mật thất tối tăm, đầy rẫy dụng cụ tra tấn, móc sắt lạnh lẽo như băng đầy máu, dấu ấn sắt nóng đỏ, những chiếc kim nhọn to nhỏ treo đầy trên một bức tường…
Giống như một nhà giam dùng để nghiêm hình tra tấn.
Giữa mật thất, mười mấy thiếu nữ trần trụi bị trói, những nữ tử này hoặc bị treo lên, hoặc bị buộc vào cột, có người còn đang bị vài gã sai vặt giữ chặt trên một con ngựa gỗ.
Những nữ tử trên ngựa gỗ phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, toàn thân đau đớn co giật, từng dòng máu đỏ chảy ra.
Bùi Tiêu đứng trước ngựa gỗ, hưng phấn nhìn tất cả, phát ra tiếng cười khoái trá lại đắc ý.
Ta lạnh lùng nhìn, không hề có ý định đả thảo kinh xà.
Những bộ quần áo trên người các nữ tử kia tuy bị xé rách, nhưng có thể thấy chất liệu đều là sa tanh thượng đẳng, trâm cài trên tóc tuy không nhiều nhưng mỗi cái đều là hàng chất lượng, vì vậy những người này chắc chắn không phải là tì nữ của phủ Bình Nam vương.
Ta nghĩ đến những gì hai tên ăn xin tối nay đã nói, Bùi Tiêu đã để bọn họ làm nhục không ít tiểu thư nhà quan, mười mấy thiếu nữ trước mắt này chỉ sợ đều là tiểu thư của các nhà giàu có ở trong kinh thành.
Ta chỉ cảm thấy một trận bi ai, nỗi bi ai cho thân nữ tử.
Ta cũng đã ở kinh thành vài năm, nhưng chưa bao giờ nghe nói có tiểu thư nhà quan nào bị mất tích, chứng tỏ những gia đình đó hoàn toàn không báo với quan phủ cũng không tìm kiếm.
Không cần phải nghĩ cũng biết, những gia đình đó không dám lên tiếng, sợ danh tiếng bị hủy hoại, nhà mình bị liên lụy.
Vì vậy chỉ có thể hy sinh những nữ tử vô tội này, thậm chí trong lòng còn nghĩ rằng những nữ tử mất tích này, còn không bằng chết ở bên ngoài.
Bọn họ chưa từng nghĩ rằng người sai trái là kẻ đã bắt cóc nữ nhi của bọn họ, mà sự nhẫn nhịn của bọn họ, chỉ khiến kẻ đó càng thêm kiêu ngạo và đắc ý.
Lúc này có hai gã sai vặt từ trong đám thiếu nữ bị trói giải thoát cho hai nữ tử bị thương nhẹ, kéo đến bên ngời Bùi Tiêu. Bùi Tiêu nhe răng cười nham hiểm ôm chặt hai người.
Hai nữ tử kia như cái xác không hồn, chết lặng hầu hạ hắn ta.
Bùi Tiêu một vẻ mặt đắc ý cùng hưởng thụ.
Ta nhìn xuống thân dưới của Bùi Tiêu, hiểu rõ câu nói về chỗ thân thể thiếu hụt mà Bình Nam vương phi vừa nói có nghĩa là gì.
Bùi Tiêu là kẻ yếu sinh lý, chả trách tính tình hắn ta thô bạo, sự phong lưu háo sắc của hắn ta chỉ là để che giấu, là một tấm màn che nhục nhã.
Hắn ta tra tấn nữ tử, sỉ nhục nữ tử, là vì hắn tự ti, mà Bình Nam vương cùng Bình Nam vương phi cưng chiều hắn ta như vậy, là vì cảm thấy áy náy.
