Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 210: Tiệc Mừng (2)
“Bố, đừng đi chăn dê vội, Tô Du gửi thư về rồi, Tiểu Viễn Bình An đỗ đại học rồi.” Anh nhảy xuống xe, dựng xe đạp vào tường, chạy nhanh tới đưa thư cho bố vợ.
Ông cụ Tô cười híp mắt, nhét roi chăn dê cho con rể út, giơ thư lên xem kỹ, miệng còn nói: “Bố vốn biết thừa Tiểu Viễn Bình An không tệ được, chắc chắn đỗ đại học mà, con xem con cứ cuống quýt cả lên, nhà mình có phải chưa có ai đỗ đại học đâu, con gái út nhà bố là người đầu tiên đỗ đại học cũng chẳng thấy con đi rêu rao khắp thiên hạ như thế.”
Ninh Tân cười ngượng ngùng, không để tâm đến sự bất mãn của bố vợ, Tô Du đỗ đại học anh cũng vui, nhưng trong cái vui đó còn xen lẫn lo lắng, nếu lúc đó anh cũng rêu rao như bây giờ thì không biết có bao nhiêu người khuyên anh giữ chặt Tô Du ở nhà đâu.
“Làm tiệc đi, chuyện đại hỷ hiếm có, còn vui hơn cả cưới vợ cho con cái, phải làm tiệc để lấy mặt mũi cho bọn trẻ.” Ông cụ Tô xem xong thư thì đút thẳng vào túi quần mình, không có ý định trả lại.
“Con viết thư cho Tô Du trước, nếu cô ấy về được thì chúng con làm tiệc.” Ninh Tân vẫn kiên trì muốn hỏi ý kiến Tô Du, ưu tiên thời gian của cô.
“Chẳng phải có điện báo sao? Đánh điện báo đi, gửi thư đi đi về về, đợi nó về đến nơi thì bọn trẻ đi học mất rồi.” Ông ông cụ Tô nghĩ đến điều gì đó, lại móc thư ra xem lần nữa.
“Tiểu Ngũ đến đấy à? Mẹ ở trong nhà hình như nghe con nói hai đứa cháu ngoại mẹ đỗ đại học rồi hả?” Dư An Tú đi ra hỏi.
“Vâng, mẹ không nghe nhầm đâu.”
“Ơ, Tiểu Ngũ này, sao trong thư này viết là Tô Viễn? Con út viết nhầm à?” Ông cụ Tô có chút xúc động xen lẫn nghi ngờ xác nhận với con rể út.
“Tiểu Viễn đổi họ rồi, đổi từ một năm trước lúc Tô Du từ trên trường về, đổi xong ngày hôm sau Tô Du đi luôn, con cũng đi nên chưa kịp nói, cũng không phải chuyện gì lớn nên cũng quên khuấy đi.” Anh không ngờ hai ông bà cụ vẫn chưa biết, xem ra hai đứa nhỏ cũng không coi đây là chuyện lớn.
Ông cụ Tô và bà cụ nhìn nhau, ông siết chặt nắm đấm rồi buông ra, rồi lại nắm chặt, vỗ mạnh Ninh Tân một cái, oán trách: “Sao lại không phải chuyện lớn? Với bố, cháu ngoại thành cháu nội rồi mà còn không phải chuyện lớn sao?”
Hai ông bà cụ mặt đầy xúc động, còn kích động hơn cả khi biết hai đứa trẻ đỗ đại học.
“Dù là Hứa Viễn hay Tô Viễn thì chẳng phải vẫn là Tiểu Viễn sao? Đứa trẻ vẫn là đứa trẻ đó, cháu ngoại hay cháu nội cũng đều là nó, bố mẹ đừng để ý quá, Tiểu Viễn với mẹ nó đều không coi là chuyện gì đâu.” Ninh Tân sợ hai ông bà cụ xúc động quá mà ngất đi, liên tục khuyên nhủ.
Ông cụ Tô lườm anh một cái, rất không hài lòng với thái độ xem nhẹ của anh, bao giờ Ninh Bình An đổi sang họ Tô thì anh mới có tư cách nói câu nhẹ nhàng bâng quơ kia.
Ninh Tân đi rồi, ông cụ Tô dắt dê vào nhà, ông cụ vào phòng ngủ, bà cụ cũng theo vào trong.
“Tô Viễn đỗ đại học rồi, ông bà ngoại như mình cũng phải bày tỏ chút chứ, gói một cái phong bì hai trăm nhé?” Ông lật tiền dưới đáy rương ra đếm lại một lượt, mấy năm nay gạo mì nếu không phải thôn chia theo công điểm thì cũng là mấy đứa con gái mang đến, mỗi năm sinh nhật và lễ tết, bốn đứa con gái cũng đều cho tiền, ông để dành không dùng đến, năm ngoái chỉ mua bốn con dê là tốn một ít tiền, hiện tại trong tay còn tám trăm, đợi cuối năm bán dê đi ông lại thu về được hơn một trăm nữa.
“Cho Tiểu Viễn hai trăm, Bình An năm mươi? Chênh lệch hơi lớn nhỉ.” Ông cụ do dự, cho Bình An một trăm thì ông hơi tiếc, nhưng hạ của Tô Viễn xuống một trăm thì ông lại chê ít.
Bà cụ ngồi bên cạnh không nói gì, trước đó ông già có bàn với bà là cháu ngoại ruột cho một trăm, cháu ngoại kế cho năm mươi, giờ Tiểu Viễn đổi họ Tô rồi, lại là con của con gái ruột sinh ra, ông già có cho năm trăm bà cũng không xót.
“Tiểu Viễn cho hai trăm, Bình An cho một trăm, dù sao mẹ đẻ Bình An cũng mất rồi, nó chính là đứa cháu ngoại ruột khác họ của tôi.” Ông cụ Tô cắn răng, chia ra ba trăm tệ.
Phía bên kia, Tô Du nhận được điện báo liền đến trường chào hỏi các bạn học cũng ở lại trường không về nhà, rồi dẫn hai tân sinh viên đi tàu hỏa về quê, nhà đã mua xong và sang tên rồi, cô dự định lúc đi sẽ đi xe của Ninh Tân, dắt theo Tiểu Hắc và Tiểu Hoa đang gửi nuôi ở chỗ hai ông bà cụ đi cùng.
Ninh Tân xin nghỉ ở nhà mua sắm đồ đạc, hỏi thăm từ đồng nghiệp được một đầu bếp nấu ăn ngon, đặt lịch với ông ta vào đúng ngày thứ hai sau khi Tô Du và hai con trai về đến nhà.
“Anh Khâu anh Du, sao hai anh không đưa chị dâu và các cháu đến cùng?” Tô Du dẫn hai con ra đón, đưa vào nhà bác gái Ngô hàng xóm, sân nhà nhỏ, bày bếp núc xong là không còn chỗ đặt bàn, nên mượn sân nhà hàng xóm để bày tiệc.
“Thế không được, nếu đến cả thì nhà tôi ngồi kín một mâm mất.” Khâu Phú Lực móc từ túi ra hai cái phong bì đưa cho Tiểu Viễn và Bình An, “Giỏi lắm, đúng là có chí khí, nào, đây là phong bì bác cho hai đứa đi học dùng, không cần đưa cho mẹ đâu.”
“Cháu cảm ơn bác Khâu ạ.”
Du Viễn An cũng móc ra hai cái phong bì đưa cho hai đứa, vỗ vai nói: “Tiếp tục nỗ lực học tập nhé, các cháu gặp thời đại tốt rồi.”
“Cháu cảm ơn bác Du ạ.”
“Đừng bận tâm đến bọn tôi, đều là chỗ quen biết cả, hôm nay hai người bận nhất, mau ra ngoài đi, kẻo khách đến lại không thấy chủ nhà đâu.” Khâu Phú Lực nói.
Tiễn ba người rời đi, Khâu Phú Lực cầm ấm nước trên bàn rót bát nước uống, nghe tiếng náo nhiệt ngoài nhà, ghen tị nói: “Hai thằng con tôi là không hy vọng gì rồi, giờ chỉ trông chờ đứa con gái út có thể thi đỗ, tiếp theo là đến cháu nội, chỉ cần đứa nào thi đỗ là tôi sẽ mở tiệc linh đình.”
Du Viễn An im lặng, con trai lớn và con gái thứ hai của ông ta là hạt giống ham học, nhưng tuổi đã lớn, con cái cũng sắp vào tiểu học rồi, năm đó khuyên thế nào cũng không chịu đi thi, đến khi thông suốt rồi thì chế độ thi đại học cũng dần hoàn thiện, có yêu cầu về độ tuổi. Con gái thứ ba và con trai út hợp tuổi thì lại là những cái đầu đất, chỉ muốn đến vườn cây ăn quả làm công nhân, xem ra thi đại học là không có hy vọng gì nữa.
“Bố mẹ đến rồi ạ, đi bộ qua đây ạ?” Tô Du hỏi.
“Ừ, Tô Viễn và Bình An đâu, giỏi lắm, đây, đây là phong bì ông ngoại cho hai đứa, lên đại học cũng phải tiếp tục nỗ lực học hành, tốt nghiệp rồi đóng góp một phần sức lực cho công cuộc xây dựng đất nước.” Ông cụ Tô phớt lờ con gái út, đưa thẳng phong bì cho hai đứa trẻ.
Tô Du liếc mắt nhìn, thấy độ dày hai phong bì không giống nhau, cô lập tức giơ tay ngăn lại, nói: “Bố với mẹ đều già rồi, lại không có khả năng kiếm tiền, tấm lòng là được rồi, không cần đưa phong bì cho hai đứa đâu.”
“Sao lại không có? Bố nuôi dê mà, năm nay giữ lại hai con để giết, còn bán được bốn con nữa.” Ông cụ Tô không chịu, kiên trì đòi cho tiền, Tô Du không cho, giằng qua giằng lại, phong bì chuyển vào tay cô, ông cụ Tô thấy đã đưa được rồi liền đi ngay vào trong nhà, sợ con gái út lại nhét trả lại cho mình.
Tô Du nắm chặt phong bì, nói: “Đúng là ông già bướng bỉnh, Tiểu Viễn Bình An, hai đứa xem có phải Nhị Nha đang tìm hai đứa không?”
Nhị Nha thấy Tiểu Viễn và Bình An nhìn sang, lập tức vẫy tay.
Hai đứa nhỏ đi qua đó, Tô Du quay người về phòng một lát, mở phong bì ra xem, chậc chậc thành tiếng: “Đúng là hào phóng thật, còn nhiều hơn cả mẹ cho cộng lại.” Cô với Ninh Tân cho mỗi đứa hai mươi tệ, cô rút tiền từ trong tủ ra, nhét thêm một trăm tệ vào phong bì của Bình An.
“Đây, ông bà ngoại cho hai đứa đấy.” Cô đi ra ngoài đưa phong bì cho hai đứa.
“Cuối cùng chẳng phải vẫn đưa cho mẹ sao, mẹ giữ lấy đi.” Bình An nói.
“Để mẹ trải nghiệm cảm giác đếm tiền cho sướng tay.”
Bình An thấy lúc này không có ai đến, kẹp cuốn sách cũ Nhị Nha tặng vào nách, mở phong bì ra, ngạc nhiên tặc lưỡi, quay sang hỏi Tiểu Viễn: “Mẹ, mẹ không đưa nhầm phong bì đấy chứ? Tiểu Viễn, của em bao nhiêu?”
“Hai trăm.”
“Ông bà ngoại phát tài rồi à? Của anh cũng hai trăm.”
“Ông bà ngoại các con là đang vui đấy, đây là chia đều mười con dê trong nhà cho hai đứa rồi, lúc mẹ đỗ đại học ông ngoại con chẳng cho xu nào đâu.” Tô Du nói giọng hờn mát.
“Hê hê, người già thương cháu nhỏ mà, mẹ, mẹ già rồi, không còn được cưng chiều nữa đâu.” Bình An vừa vui là cái miệng không giữ được chừng mực, nói sai bị vặn tai mà mặt vẫn cười hớn hở.
