Hoài Cẩn Bảo Du [Dân Quốc]

Chương 7:



Lượt xem: 294 | Cập nhật: 20/05/2026 09:24

Nghe đến đây, Ngũ Thế Thanh lập tức ngẩng phắt đầu lên, trên mặt lộ ra một chút vui mừng, nhưng thoáng chốc đã biến mất, im lặng một lúc lâu, anh nói: “Gọi Thủy Sinh và Tề Anh vào đây.”

Má Ngô gọi Thủy Sinh và Tề Anh vào thư phòng, Ngũ Thế Thanh để Tề Anh nói lại chuyện này với Thủy Sinh, rồi hỏi: “Các cậu nghĩ cô ấy có phải là gián điệp từ bên kia gửi đến không?”

Không ai có thể vô duyên vô cớ biến mất hai năm, đặc biệt là một cô gái trẻ, nếu cô chỉ bị rơi vào hoàn cảnh khó khăn trong kĩ viện, thì Ngũ Thế Thanh có thể giấu chuyện này, nhưng nếu cô là gián điệp, Ngũ Thế Thanh không thể tự ý giấu giếm, mạng sống của anh là của anh, nhưng nếu anh gặp chuyện, những công nhân trong nhà máy, những người làm trong vũ trường sòng bạc, có thể chỉ cần đổi ông chủ là tiếp tục sống, nhưng với má Ngô, Thủy Sinh và Tề Anh, có thể sẽ bị liên lụy, không làm tốt thậm chí mất mạng.

Vì vậy, dù Hoài Cẩn có phải gián điệp hay không, chỉ cần có khả năng đó, ít nhất Ngũ Thế Thanh phải để bọn họ biết.

Từ khi Hoài Cẩn vào phủ thì Tề Anh đã bị Ngũ Thế Thanh cử đi Thừa Đức, gần như không tiếp xúc với cô, cũng không lên tiếng, thấy trong thư phòng không có người ngoài, cũng không còn quy tắc gì. Anh ta từ từ đi đến bàn viết của Ngũ Thế Thanh, thấy trên bàn có một hộp xì gà, liền cười hì hì lấy một điếu, tự nói “Cảm ơn gia.” Nói xong thì cho xì gà vào miệng, ngồi xuống ghế sofa đơn ở góc tường, từ trong túi móc ra diêm, châm lửa, ngả đầu ra sau ghế, nhắm mắt rung đùi đắc ý. vẻ mặt say sưa.

Má Ngô thấy bộ dáng Tề Anh vô liêm sỉ như vậy cũng không lười nói gì, chỉ nói: “Từ khi cô ấy vào phủ, tôi đã cho người chú ý, nhưng chưa thấy cô ấy lại gần thư phòng hay phòng ngủ của gia, tôi thấy cô ấy cũng có phần hiểu biết, ngoài phòng cô ấy và nhà ăn ra, chỉ ở sảnh nhỏ tầng một xem báo, ra vườn ngắm cảnh. Cô ấy hiện giờ là khách cũng không phải là khách, chủ cũng không phải là chủ, chú ý những nhỏ nhặt như vậy cũng là điều hợp lý.”

Thủy Sinh lại hỏi Tề Anh: “Anh có chắc chắn mẹ cô ấy đã chết chưa?”

Tề Anh cầm xì gà trong tay, cúi đầu suy nghĩ một lát, nói: “Tôi cũng đã điều tra chuyện này, nhưng dù sao cũng đã ba năm rồi, tôi không tìm được bác sĩ đã chữa bệnh cho bà ấy năm đó, lão cách cách này rất bí ẩn, trong tang lễ cũng không biết là di nguyện của bà ấy hay ý của Kim tiểu thư, cơ bản không có khách, nhưng cũng đã làm lễ, tôi tìm được hòa thượng đã làm lễ cúng bái cho bà ấy năm đó, nghe nói đã thấy qua dung nhan của người chết, người chắc chắn đã chết.”

Nghe vậy, má Ngô nói: “Gián điệp không phải là công việc dễ dàng, ai làm cái này, hoặc là vì tiền, hoặc là có điểm yếu trong tay người khác, cô ấy không có cha không có mẹ, chắc cũng không có con cái, lấy gì để khống chế cô ấy? Nếu vì tiền, chúng ta chỉ trong chưa đầy một tháng, đã tiêu tốn gần một nghìn bạc cho quần áo của cô ấy, cô ấy thực sự không cần tìm cách khác.”

Tề Anh nghe vậy liền cười nói: “Lời này của bà là thiếu kinh nghiệm rồi, để khống chế một cô bé lớn như vậy, cha mẹ không có tác dụng, phải tìm một gã tiểu bạch kiểm, khiến cô ấy phải lòng, rồi cho tiền bắt gã đó diễn trò đau khổ, không nghe lời thì đánh gã đó trước mặt cô ấy, đánh đến máu me be bét, khóc lóc kêu gào, muốn dọa thế nào thì dọa, đảm bảo cô ấy sẽ làm theo.”

Không thể không nói, Tề Anh là chuyên gia trong nghề lưu manh. Nhưng nếu cho má Ngô nói thật lòng, cái gã tiểu bạch kiểm đẹp trai đó, cho dù có người như vậy, cũng chẳng thể quản lý cô được, trước tiên phải đưa cô vào phòng Ngũ Thế Thanh, nhanh chóng cho cô có bầu, có con rồi, ai còn quan tâm đến tiểu bạch kiểm gì nữa. Gã tiểu bạch kiểm trong lòng người mẹ sẽ luôn đứng sau đứa trẻ.

Hơn nữa, lão độc thân nhà mình cũng chỉ là lớn tuổi một chút, có tiền có quyền, chẳng lẽ còn thua kém gã tiểu bạch kiểm?

Nhưng má Ngô chỉ nghĩ trong lòng, không thể nói ra, dù sao bà chỉ nghĩ theo lẽ thường, lỡ đâu thật sự có một gã tiểu bạch kiểm, rồi lỡ đâu người ta chưỡng mắt lão độc thân nhà bà, mà lại muốn hại lão độc thân nhà bà, vậy thì cũng không phải không thể.

Má Ngô không nói gì, vì bà nhìn thấy Ngũ Thế Thanh, mặt anh đã lộ rõ vẻ không vui, Tề Anh tự nhiên cũng thấy sắc mặt Ngũ Thế Thanh, cúi đầu hút xì gà của mình, cũng không nói gì nữa.

Trong chốc lát, trong phòng im lặng một lúc lâu, cuối cùng Thủy Sinh lên tiếng: “Theo tôi thì không phức tạp như vậy, chỉ là một tiểu thư giàu có không còn sự quản lý của người lớn, ham chơi vào thành phố, không biết kiềm chế, sống phóng túng hai năm, tiêu hết tiền, không còn cách nào khác liền nghĩ đến việc nương nhờ chúng ta, gần đây chuyện như vậy trong số di lão*, người bát kỳ cũng không ít.”

*di lão: nhà triều thần của triều đại trước.

Trước đây Ngũ Thế Thanh chưa từng nghĩ đến khả năng này, không khỏi sáng mắt lên, suy nghĩ kỹ lại, hiện nay vài gái hồng lâu* nổi tiếng nhất ở Thượng Hải, có không ít người cũng có xuất thân khá giả, ông nội qua đời, tài sản bị cha tiêu tán gần hết, hoặc cha mất, tuy để lại tài sản nhưng không đủ để tiêu xài.

*chỉ người phụ nữ có tài giao tiếp trong xã hội xưa, mang ý miệt khinh

Như vậy, trên mặt Ngũ Thế Thanh hiện lên nụ cười đầu tiên sau mười mấy tiếng đồng hồ từ tối qua đến giờ. Nói đến đây, má Ngô cảm thấy có thể kết thúc, vì trong mắt bà, dù Hoài Cẩn có thể là gián điệp, có khả năng gây bất lợi cho Ngũ Thế Thanh, hoặc cho Tề Anh và Thủy Sinh, nhưng cơ bản không thể nào là để tìm Ngô Phượng Trân bà.

Tề Anh cũng cảm thấy có thể kết thúc, vì những người muốn hại anh ta quá nhiều, nhiều như rận không sợ ngứa, anh ta không quá quan tâm đến một cô bé, hơn nữa anh ta cũng nghĩ Ngũ Thế Thanh cũng không quan tâm như vậy, nên cứ để đó mà xem, nói nhiều cũng vô ích.

Vì vậy, má Ngô và Tề Anh đều đứng dậy đi ra ngoài, Ngũ Thế Thanh cũng không ngăn lại. Tuy nhiên, ngay khi bọn họ sắp mở cửa đi ra, Thủy Sinh đi sau cùng bỗng nhiên quay lại nói: “Vậy tại sao trước khi Tề Anh đi, lại có vài tên binh lính có giọng phương Bắc đến tìm cô ấy?”

Câu nói này vừa thốt ra, má Ngô và Tề Anh lập tức quay lại nhìn, khuôn mặt Ngũ Thế Thanh lại tối sầm!

Tề Anh là bị gọi đến từ giữa bữa trưa, thực sự không muốn nói thêm, chưa kịp nghĩ gì đã thẳng thừng nói: “Chắc chắn là tiêu xài quá nhiều nên nợ nần, người ta đến đòi nợ thôi.”

Thủy Sinh còn muốn nói sao lại nợ tiền đến mức phải có binh lính đến tìm, nhưng đã bị Tề Anh trực tiếp kéo tay ra khỏi thư phòng.

Như vậy, coi như đã xác định, Kim Hoài Cẩn chính là tiểu thư phung phí sau khi mẹ chết, trong vòng hai năm tiêu hết tài sản gia đình và mắc nợ lớn, chạy đến Thượng Hải tìm Ngũ Thế Thanh để trốn nợ.

Tiểu thư phung phí Hoài Cẩn chiều hôm đó ở trong phòng đan áo len. Vài ngày trước thấy cô hầu chăm sóc hoa cỏ là Tiểu Liên lúc rảnh rỗi đang đan áo len, liền xin chỉ và kim, học hỏi cách làm, muốn tự mình đan một cái, nhưng đã đan ba ngày mà vẫn chưa được bằng lòng tay. Hôm nay cô đan cả buổi chiều, chỉ được sáu bảy hàng, quay lại thì phát hiện không biết từ lúc nào đã thiếu kim, lại có một lỗ, vội vàng ôm cuộn chỉ và cây kim đi tìm Tiểu Liên hỏi thăm nhưng không biết làm sao để sửa, không muốn ra ngoài thì thấy một bác sĩ mang hộp thuốc từ phòng Ngũ Thế Thanh ra.

Ngũ Thế Thanh vẫn vô tư uống hết ly brandy đầy mà anh tự rót, quả nhiên, chưa đầy nửa giờ sau đã đau dạ dày dữ dội, nôn mửa liên tục, lại sốt.

Hoài Cẩn ôm cuộn chỉ và cây kim, đứng bên ngoài cửa phòng Ngũ Thế Thanh, vừa thò đầu vào chưa kịp mở miệng, đã bị Tề Anh cho vào phòng.

Trước đó Hoài Cẩn chưa từng vào phòng ngủ của Ngũ Thế Thanh, vào xem thì thấy cũng rộng rãi giống như phòng cô hiện tại, chỉ là tường và đồ trang trí có phần đơn giản hơn, giường là kiểu giường lớn Trung Quốc đơn giản, dù cũng có bốn cột nhưng không treo màn che sang trọng.

Có lẽ do vừa ở trong phòng vệ sinh nôn mửa, trong phòng vẫn còn mùi rượu, Ngũ Thế Thanh lại sốt, không tiện mở cửa sổ, nên đã đốt hương.

Thấy Hoài Cẩn vào, Ngũ Thế Thanh vốn đang nhắm mắt nằm nghiêng trên giường, trước tiên bảo Trường Sinh mang cái ống nhổ bên giường đi, rồi định ngồi dậy, Hoài Cẩn thấy vậy liền nhanh chóng bỏ cuộn chỉ và cây kim xuống, tiến lại đỡ anh, nói: “Anh cứ thoải mái, nếu đã bệnh thì không cần phải cầu kỳ, nếu không thì là lỗi của tôi khi đến thăm bệnh.”

Ngũ Thế Thanh vẫn ngồi dậy, chỉnh lại cổ áo ngủ, nói: “Thực ra không phải bệnh gì cả, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là được.”

Hoài Cẩn hỏi: “Đã sốt rồi, sao lại không phải bệnh, bác sĩ có kê thuốc không?”

Ngũ Thế Thanh đáp: “Bác sĩ nói giờ ăn gì cũng sẽ nôn, kê thuốc cũng không ăn được, cấm ăn uống, để dạ dày nghỉ ngơi nửa ngày, sau đó ăn chút cháo dầu, không nôn nữa thì ăn đồ nhẹ, nấu thuốc bổ dạ dày uống.”

Chứng bệnh dạ dày như vậy thường thì y học cổ truyền cũng thế, Hoài Cẩn nghe xong gật gù, rồi mở miệng định nói gì đó, cuối cùng vẫn không nói, Ngũ Thế Thanh thấy vậy liền cười nói: “Cô muốn nói gì thì cứ nói, dù sao vừa rồi má Ngô cũng đã nói rồi, nghe lại một lần cũng không sao.”

Hoài Cẩn thật sự không muốn nói, vì trong mắt cô, cô đâu có tư cách để nói gì Ngũ Thế Thanh, chỉ là nghe thấy giọng điệu thờ ơ của Ngũ Thế Thanh khi nói câu này, vẫn không nhịn được liếc anh một cái, nói: “Còn anh nữa, đang yên lành lại tự làm khổ mình thành ra như vậy, còn tự mãn nữa? Tôi nghe Tề Anh nói với tôi, sáng nay anh chỉ ăn hai miếng sandwich, đến giờ vẫn chưa ăn gì, lại dám một hơi uống nửa chai rượu tây, rượu đó vốn là của anh, lại không ai cướp của anh, cần gì phải như vậy?”

Ngay sau đó, Hoài Cẩn lại nói thêm: “Nói ra cũng là lỗi của tôi, sáng nay thấy anh không có tinh thần, nghĩ chắc là không nghỉ ngơi tốt, dạ dày yếu, vốn nghĩ anh không nên uống cà phê, uống cái đó khi bụng đói cũng hại dạ dày, nhưng lại thấy anh cũng đã gần ba mươi, chắc trong lòng cũng tự hiểu biết, chẳng lẽ còn không bằng tôi lúc nhỏ? Nên không nói gì, không ngờ ban ngày ban mặt mà anh lại say rượu, thật có bản lĩnh.”

Ngũ Thế Thanh bỗng nhớ lại từng nghe người ta nói, trên đời này, phụ nữ từ bà lão sáu mươi đến trẻ con mới biết nói, dù chẳng biết chữ nghĩa, khi dạy dỗ đàn ông cũng có thể nói thành câu, ngay cả những văn nhân lớn cũng phải chịu thua, từng bước lùi lại, chắp tay xin tha.

Ban đầu tưởng là lời bực tức phàn nàn, không ngờ có vẻ cũng thật.

Dựa vào gối ngồi dậy, Ngũ Thế Thanh bỗng cảm thấy không thể ngồi thẳng, hơi nghiêng đi, miễn cưỡng ngồi lại, mím môi, từ từ xoa lên trán, xoa xoa, nhíu mày, nhẹ nhàng nói: “Tôi thấy đầu hơi choáng.”

Hoài Cẩn thấy vậy liền tiến lại đỡ anh, đưa tay kiểm tra trán anh, nói: “Chắc là càng sốt nặng hơn.”

Ngũ Thế Thanh yếu ớt nằm xuống, dường như mắt cũng không mở nổi, nhắm mắt nói: “Lấy nhiệt kế ra đo một chút.”

Hoài Cẩn nghe vậy vội quay người đi tìm nhiệt kế trong hộp thuốc trên tủ, Ngũ Thế Thanh nằm trên giường mở mắt nhìn, không biết từ lúc nào cửa đã mở ra một cái khe, ở khe cửa, Tề Anh, Thủy Sinh và má Ngô đang cười rất vui vẻ, Ngũ Thế Thanh nghiến răng, bặm môi, mở miệng, tạo thành hình dáng rất phóng đại khi phát âm.

[Cút!]

Ngũ Thế Thanh nhìn cô bé mình nuôi như một kẻ ngốc vội vàng đi tìm nhiệt kế, lại như một kẻ ngốc vội vàng mang đến cho anh, mặt đỏ bừng vì lo lắng, anh cảm thấy không ai có thể ảnh hưởng đến việc anh tận hưởng niềm vui gia đình, anh sống gần ba mươi năm, khó khăn lắm mới có người lải nhải với anh, thật khó có được.