Tiểu Thư Địa Chủ
Chương 30: Chuyện Vui
Trương Đại Sơn đương nhiên nghe hiểu lời hắn nói, nhưng trước mặt Cao Tiểu Thúy, anh ta vẫn giả vờ như không hiểu ý của Lý Thù Cần. Anh ta nghĩ bụng, con gái nhà người ta da mặt mỏng, chắc chắn không thích người khác bàn tán chuyện đó ngay trước mặt mình, thế là anh ta cười hề hề cho qua chuyện.
“Tôi bên kia còn có việc, đi trước đây, đợi khi nào xong việc tôi sẽ mang nôi qua cho anh.” Trương Đại Sơn trả Tiểu Gia Hòa lại cho Lý Thù Cần, rồi vội vàng dẫn Cao Tiểu Thúy rời đi.
Sau khi hai người họ đi, Lý Thù Cần và Lâm Tích Nguyệt bế Tiểu Gia Hòa về nhà. Đứa trẻ này quả nhiên đến ban ngày thì ngoan ngoãn hơn hẳn, đặt lên giường không khóc không nháo, một mình tự chơi cũng rất vui vẻ.
“Vừa rồi nghe bà cụ Khương nói trẻ con một tuổi là bắt đầu tập đi rồi, sao Gia Hòa nhà mình đến bò mà vẫn chưa biết bò nhỉ?” Lâm Tích Nguyệt quan sát Tiểu Gia Hòa nửa ngày, phát hiện thằng bé chỉ yên lặng ngồi chơi mấy món đồ chơi nhỏ bà cụ Khương vừa tặng.
Lý Thù Cần muốn dùng cái trống lắc mà thằng bé thích nhất để dụ thằng bé bò tới, nhưng thằng bé nằm sấp trên giường đạp chân hai cái rồi thôi, chỉ biết dùng tay chộp lấy.
“Trẻ con còn nhỏ, mới hơn một tuổi thôi mà, anh nghe nói có đứa trẻ phải hai ba tuổi mới biết đi, đại tài trưởng thành muộn mà, đừng có nóng vội. Anh thấy Gia Hòa thông minh lắm.”
Tiểu Gia Hòa chơi một lúc thì ngủ thiếp đi. Khá thật, ban đêm không chịu ngủ, toàn hành người lớn, đến ban ngày thì lại lăn ra ngủ.
Sau bữa tối, Lý Thù Cần và Lâm Tích Nguyệt bế Tiểu Gia Hòa đi dạo, tình cờ gặp thầy giáo Bạch. Hóa ra anh ta nghe trưởng làng Trương kể nhà Lý Thù Cần có thêm một đứa trẻ nhỏ vô cùng đáng yêu nên mới qua xem thử, dù sao anh ta và Lý Thù Cần cũng là bạn bè đã xây dựng tình hữu nghị sâu sắc mà!
“Thù Cần, đây là cháu trai của anh à? Trông kháu khỉnh thật, sau này lớn lên nhất định sẽ là một chàng trai thanh tú.” Thầy giáo Bạch tay xách nách mang rất nhiều đồ, có thứ là Trương Đại Sơn nhờ anh ta gửi tới, có thứ là anh ta tự mang theo để tặng cho đứa bé này, đương nhiên là phải qua thăm người thân rồi.
“Anh nhìn xem, tôi xách nhiều đồ thế này, hay là mang sang nhà anh trước đi, tôi xách không nổi nữa.” Bạch Trạch Vi nâng số đồ trên tay lên một chút, đúng là nhiều thật, cũng nhờ anh ta khỏe mới xách nổi.
Lâm Tích Nguyệt nhận bế Tiểu Gia Hòa, để Lý Thù Cần đi giúp thầy giáo Bạch. Lúc này Lý Thù Cần mới nhìn rõ thầy giáo Bạch mang theo những gì. Ngoài một cái nôi tre trưởng lang Trương nhờ gửi, còn có một túi lớn, bên trong hình như toàn quần áo trẻ con, ngoài ra còn có mấy cuốn sách!
“Thầy giáo Bạch, sao thầy mang nhiều đồ thế này đến làm gì?” Lý Thù Cần nhận lấy phần lớn đồ trên tay thầy giáo Bạch, chà, cũng nặng thật đấy.
“Không nhiều, không nhiều, đứa nhỏ đều dùng được cả mà.” Bạch Trạch Vi vừa xách đồ đi cùng Lý Thù Cần, vừa nghiêng đầu nhìn Tiểu Gia Hòa. Đứa trẻ này đúng là khiến người ta yêu mến.
Về đến nhà, Lý Thù Cần lấy từng món đồ ra cất gọn.
“Sao nhiều quần áo thế này?”
“Đều là Tiểu Thúy gửi tới, bảo là đồ của em trai Tiểu Hải của cô ấy mặc hồi trước, giờ không dùng đến nữa nhưng quần áo vẫn còn tốt nên gửi cho cháu trai của anh mặc. Có đủ từ một đến ba tuổi đấy, sau này hai người cũng đỡ được bao nhiêu.”
Nhà hắn không dám sinh con cũng chỉ vì nghèo, hai người chật vật mãi mới đủ ăn, nếu có thêm con mà đến tiền vải may áo cho nó cũng không có thì nuôi làm sao được. Hôm qua họ còn lo không biết nên cho đứa trẻ ăn gì, dùng gì, vậy mà hôm nay đã có bao nhiêu người mang đồ tới, giúp họ giải quyết không ít khó khăn.
“Ngày mai tôi sẽ qua nhà cảm ơn cô ấy, mang đến cho chúng tôi nhiều đồ thế này, thật không biết phải cảm ơn mọi người thế nào cho phải.”
Lâm Tích Nguyệt bế Tiểu Gia Hòa đứng bên cạnh cũng lên tiếng cảm ơn thầy giáo Bạch: “Thầy giáo Bạch có lòng quá, mời thầy ngồi uống chén nước, nhà chúng tôi cũng chẳng có thứ gì đáng giá để tiếp khách cả.”
“Không cần đâu, cho tôi xem đứa bé này chút, tên là Lâm Gia Hòa phải không?” Bạch Trạch Vi vươn tay muốn bế Tiểu Gia Hòa, kết quả thằng bé ôm chặt cổ Lâm Tích Nguyệt không chịu buông.
Thấy Tiểu Gia Hòa không muốn cho bế, Bạch Trạch Vi thu tay lại, cười ngượng nghịu: “Đứa nhỏ này lạ người nhỉ. Hồi chị tôi sinh con, tôi chẳng dám bế đứa nào, giờ cũng không biết bế trẻ con, chúng cứ bé tí như vậy, tôi sợ mình thô tay thô chân làm đau chúng.”
Tiểu Gia Hòa không biết có phải nghe hiểu lời anh ta nói không, đột nhiên quay đầu lại nhìn anh ta, còn mím mồm tóp tép, nước miếng chảy cả ra yếm.
Lâm Tích Nguyệt lấy khăn tay lau sạch miệng cho thằng bé, nhưng thằng bé lại bắt đầu kéo tóc cô chơi đùa.
“Đúng rồi, tôi có mang theo vài cuốn sách, hai người có thể đọc cho thằng bé nghe trước khi ngủ.”
Sách thầy giáo Bạch mang tới toàn là các tác phẩm dịch nước ngoài, do những bậc thầy biên dịch, dễ hiểu mà không thiếu phần tinh tế của ngôn ngữ.
Lý Thù Cần lật xem hai cái, tấm tắc nói: “Thầy giáo Bạch mà có con, chắc chắn từ nhỏ đã học rộng hiểu sâu rồi. Nhưng mà thằng bé mới hơn một tuổi, đọc nhiều sách thế này liệu có nghe hiểu không?”
“Giáo dục phải bắt đầu từ nhỏ chứ, tạo thói quen sau này sẽ tốt thôi.” Bạch Trạch Vi trêu đùa Tiểu Gia Hòa, rồi lại tháo chiếc đồng hồ hiệu Hoa Mai trên tay đưa cho thằng bé cầm chơi.
“Thầy giáo Bạch, món đồ quý giá thế này không được đâu, thầy làm gì vậy, đưa trẻ con chơi lỡ rơi vỡ mất.” Lý Thù Cần thấy vậy lập tức trả lại đồng hồ.
“Sắp tới tôi phải về nhà rồi, cái này coi như quà gặp mặt tôi tặng cháu trai của anh. Đúng rồi, những thứ tôi để ở nhà trưởng làng Trương cũng không mang về nữa, nếu anh thấy cái nào dùng được thì cứ sang chọn nhé, trong đó còn có cả giáo án của tôi cùng với mấy kỹ thuật, phương pháp trồng trọt nông nghiệp đấy.”
“Về nhà? Sau này thầy không đến làng Lâm gia nữa sao?” Lý Thù Cần nghe giọng điệu đó, như thể anh ta đang nói lời tạm biệt cuối cùng với họ vậy.
“Có cơ hội thì vẫn sẽ quay lại, nhưng ở nhà có chút chuyện, bắt buộc phải về thôi.”
Nhà họ Bạch có hai trai một gái, Bạch Trạch Vi là con út, anh ta còn một người anh trai tên Bạch Trạch Đãng. Từ trước đến nay, anh trai Bạch Trạch Đãng luôn rất ưu tú, anh trai chuyên về công thương, trong thời đại khó khăn như thế này mà đã xây dựng được sự nghiệp riêng, mang lại không ít lợi ích cho nhà họ Bạch. Có anh trai ở đó, Bạch Trạch Vi có thể thỏa sức làm những gì mình muốn, người nhà cũng không quản anh ta học cái gì làm việc gì, dù sao trên đầu cũng có một người anh trai ưu tú.
Thế nhưng, Bạch Trạch Đãng bây giờ đang bệnh nặng nằm trên giường, không thể tiếp tục kế thừa và quản lý sự nghiệp của mình được nữa, mà hai cụ nhà họ Bạch cũng đã già, không rành việc này, đành phải gọi Bạch Trạch Vi về bàn chuyện. Có lẽ sau này anh ta sẽ phải kế thừa sự nghiệp của anh trai, dù không muốn chấp nhận nhưng cũng không thể từ chối, dù sao đó cũng là người anh trai mà anh ta kính trọng nhất.
“Vậy thầy giáo Bạch định khi nào đi?” Đối với thầy giáo Bạch, Lý Thù Cần cảm thấy vô cùng hụt hẫng, bởi anh ta là một trong những người tốt với hắn nhất ở làng Lâm gia, hơn nữa thầy giáo Bạch còn dạy hắn rất nhiều thứ, dạy hắn đọc sách viết chữ, dạy hắn cách trồng trọt, lại còn tâm sự những lời tâm can với hắn. Thầy giáo Bạch đột ngột rời đi, Lý Thù Cần lại mất đi một người bạn tốt ở làng Lâm gia.
“Tôi cũng không rõ lắm, nhà gửi thư nói họ sẽ qua đón tôi, nhưng đồ đạc thì tôi thu xếp xong hết rồi.”
Tiểu Gia Hòa dường như cảm nhận được sự buồn bã giữa họ, đột nhiên giơ tay về phía thầy giáo Bạch: “Thầy giáo Bạch, thầy nhìn xem, Gia Hòa muốn thầy bế đấy!”
“Nhóc con này, có phải nghe hiểu chúng ta đang nói gì không vậy?” Bạch Trạch Vi cẩn thận bế Tiểu Gia Hòa, “Đứa trẻ bé quá, nói mới nhớ, tôi còn chẳng biết hồi nhỏ mình trông như thế nào, có giống thằng bé chỉ biết sùi bọt mép không. Tiếc thật, không được nhìn thấy Gia Hòa lớn lên rồi. Hay là tôi để lại địa chỉ cho hai người, sau này có chuyện gì cần giúp đỡ thì cứ đến nhà tìm tôi, lúc đó tiện thể đưa cả Tiểu Gia Hòa qua cho tôi thăm. Hồi xưa lúc tôi đi học xa, mỗi lần về nhà là con của chị tôi lại lớn phổng lên, trẻ con thay đổi nhanh lắm, tôi thật lòng muốn xem Gia Hòa lớn lên sẽ tuấn tú thế nào.”
“Đúng rồi, tôi thấy chuyện tốt của trưởng làng và Tiểu Thúy sắp đến nơi rồi, tiếc là tôi sắp rời đi, không được uống rượu mừng của hai người họ thật là đáng tiếc!” Bạch Trạch Vi vừa bế Tiểu Gia Hòa trêu đùa, vừa nói với Lý Thù Cần và Lâm Tích Nguyệt về chuyện của Trương Đại Sơn và Cao Tiểu Thúy.
“Trưởng làng Trương bây giờ đã biết tâm ý của Tiểu Thúy dành cho anh ấy rồi hả?” Lý Thù Cần có chút thắc mắc, chuyện này sao mà diễn ra nhanh thế. Ban ngày lúc gặp họ, hai người vẫn giữ một khoảng cách, trong sáng đàng hoàng, sao đến tối mà ngay cả thầy giáo Bạch cũng nhìn ra sự khác biệt rồi, quan hệ tiến triển nhanh thật đấy!
“Hôm nay lúc trưởng làng về, tôi đã thấy lạ rồi, cứ lén lút cười một mình, không thì lại ngẩn người, tôi hỏi anh ấy xảy ra chuyện gì mà vui thế, ban đầu anh ấy không chịu nói, nhưng anh ấy không nói thì tôi cũng đoán ra được. Hai người đoán xem là chuyện gì nào.”
Bạch Trạch Vi không nói thẳng chuyện gì xảy ra, ngược lại còn bảo Lý Thù Cần và Lâm Tích Nguyệt đoán thử. Lý Thù Cần đại khái đoán được chuyện gì, nhưng hắn cứ không nói, hắn muốn nghe xem thầy giáo Bạch nghĩ thế nào.
Tiểu Gia Hòa được anh ta bế trong lòng, vung tay nhỏ kéo tai anh ta, thỉnh thoảng lại liếm lên mặt anh ta. Bạch Trạch Vi lau sạch nước miếng trên mặt rồi tiếp tục nói: “Đơn giản thôi, chuyện này lúc đầu là nhờ Thù Cần anh nhắc nhở đấy, chắc chắn là Tiểu Thúy đã nói gì đó với anh ấy, làm gì đó với anh ấy, nên cái gã đầu gỗ ấy mới đột nhiên ‘hoài xuân’ bắt đầu tương tư đấy.”
“Tôi hỏi thẳng trưởng làng có phải là chuyện của Tiểu Thúy không, anh ấy khai hết với tôi, ấp a ấp úng, cứ như cô gái nhỏ ấy, còn chẳng mạnh dạn được như Tiểu Thúy nữa là. Hóa ra hôm nay Tiểu Thúy đã nói rõ tâm ý của mình với anh ấy, lại còn thừa lúc anh ấy không để ý mà hôn anh ấy một cái, thế là anh ấy cứ rối rắm mãi.”
Còn chê người khác là đầu gỗ, đến chính mình còn chưa biết Trương Đại Nữu có tâm tư gì với mình kia kìa. Từ lúc nghe tin thầy giáo Bạch sắp về, Trương Đại Nữu buồn đến mức cơm cũng chẳng ăn nổi.
“Tiểu Thúy cũng là người tính tình thẳng thắn, hợp với trưởng làng Trương nhất, chỉ là tôi vẫn chưa biết ý trưởng làng Trương thế nào, anh ấy có nói với thầy không?” Lý Thù Cần nghĩ, chắc chắn là vì hôm nay hắn ám chỉ với trưởng làng Trương về việc Cao Tiểu Thúy thích anh ta ngay trước mặt cô ta, nên cô ta mới đột nhiên nói rõ tâm ý của mình với trưởng làng Trương.
“Bây giờ anh ấy đang nghĩ bao giờ nên qua nhà người ta dạm ngõ đây. Nhưng thế cũng hay, tôi vẫn đang ở căn phòng mới chuẩn bị cho anh ấy, giờ chuyển đi là vừa đẹp để nhường phòng cho đôi uyên ương đó. Chỉ tiếc là trong tay tôi không có món đồ gì quý giá để làm quà mừng cho hai người họ, đợi khi nào về nhà rồi tôi gửi quà tới sau vậy!”
