Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Chương 25:



Lượt xem: 2,340   |   Cập nhật: 03/02/2026 00:04

Có lẽ Hoàng thượng cũng không có ý định giấu giếm, chỉ trong vòng một tuần trà sau khi Khang Ninh trở về cung công chúa, tin tức về việc nàng xuất giá được ban thực ấp ba ngàn hộ, trang bị đầy đủ Trưởng lại, Sử quan và Thân vệ theo cấp bậc của Vương gia đã truyền khắp hậu cung. Phải biết rằng công chúa Đại Khang thông thường chỉ có thực ấp năm trăm hộ, ngay cả Phúc An trưởng công chúa cũng là sau khi Khang Bình Đế đăng cơ mới tìm đại một lý do để gia ân thêm ba trăm hộ nữa.

Hoàng thượng lần này quả thực là vung tay quá sức hào phóng, Khang Ninh không cho rằng đây đơn thuần chỉ là sự bồi thường của phụ hoàng dành cho việc nàng phải gả xa tới Mạc Bắc, nhưng dù đây có là miếng mồi nhử, nàng cũng phải cắn câu.

“Tam muội có ở đó không?”

“Có, Nhị tỷ tỷ cứ vào đi.” Khang Ninh đứng dậy đi ra cửa, đón người đang tiến vào. Từ sau khi vị hôn phu của Nhị công chúa được định đoạt, Khang Ninh rất ít khi gặp nàng ta trong cung, giờ vừa gặp lại thấy nàng ta đã tiều tụy đi rất nhiều.

“Nhị tỷ cơ thể không khỏe sao? Đã gọi thái y chưa?” Khang Ninh nắm lấy tay nàng ta, quan tâm hỏi han.

“Thời gian trước tinh thần không được tốt, thái y đã đến xem qua rồi, không có vấn đề gì lớn, chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là ổn.” Chỉ bấy nhiêu lời thôi mà nói xong nàng ta còn phải vuốt ngực thở dốc, mang lại cảm giác vô cùng yếu ớt.

“Vậy tỷ đã nghỉ ngơi tử tế chưa?” Khang Ninh đưa qua một tách trà để nàng ta nhuận giọng.

“Ban đêm dễ bị giật mình tỉnh giấc, ta vẫn đang uống thuốc, muội không cần lo lắng cho ta đâu.” Nhị công chúa vỗ vỗ tay muội muội, hiền hòa cười nói: “Đừng nói về ta nữa, ta vừa nghe nói phụ hoàng đã tăng thực ấp cho muội?”

“Đúng thế.” Khang Ninh đáp lời giòn tan, vẻ mặt hơi chút đắc ý: “Giờ tỷ có hối hận vì đã vội vàng định hôn sự không?”

“Nói bậy nào, ta nghe bảo Vương tử Thát Đát vừa gặp đã đem lòng ái mộ muội rồi đấy.” Nhị công chúa bật cười trêu chọc, nàng ta khẽ ho một tiếng rồi tiếp tục: “Nhưng cũng tại vị Vương tử Thát Đát kia, nếu không phải vì hắn, sao ta lại phải vội vàng định hôn như vậy chứ.” Nàng ta đã chọn trưởng tử của Quốc tử giám Tế tửu, chứ không chọn người biểu ca mà mẫu phi ép buộc, việc này còn khiến mẫu phi của nàng ta tức giận một trận.

“Phụ hoàng cũng sẽ không để tỷ kéo dài thêm nữa đâu.” Trong cung tiểu hoàng tử và công chúa rất nhiều, phụ hoàng rõ ràng không muốn lãng phí quá nhiều tâm trí vào những nữ nhi đã đến tuổi cập kê. Tâm tư trẻ nhỏ đơn giản, sự ỷ lại và sùng bái là thuần khiết nhất. Từ hai năm trước, Hoàng đế sau khi xử lý chính sự, thường tìm đến các nương nương hậu cung hoặc đám con thơ để tìm kiếm sự thư thái.

“Muội đây là đã bắt đầu bênh vực người ta rồi sao?” Nhị công chúa cười mắng.

“Làm gì có? Ta là nói sự thật mà.” Khang Ninh biện bạch, nhưng dưới ánh mắt không tin tưởng của Nhị tỷ, nàng vẫn có chút thẹn thùng, trong lòng không khỏi suy nghĩ liệu mình có đang bảo vệ hắn thật không.

“Khoảng thời gian này muội có định ra ngoài cung chơi hay không? Nhớ mang ta theo với, ta phải ra ngoài dạo chút thôi, cứ nằm lỳ trong phòng mãi ta khó chịu chết mất.” Nhị công chúa gợi chuyện hỏi.

“Có chứ, phụ hoàng giao đàn bò thảo nguyên mà Thát Đát tiến cống cho ta và Nhị ca quản lý, ngày mai tụi ta sẽ tới Tây Sơn, sáng sớm mai ta sẽ sai tiểu cung nữ qua gọi tỷ.”

Trong lòng Nhị công chúa dâng lên một cảm xúc khó tả, chỉ mới ngắn ngủi một tháng, khoảng cách giữa nàng ta và Khang Ninh ngày càng kéo dài, mà nàng ta đối với sự chênh lệch này lại hoàn toàn bất lực.

“Được.”

“Thỉnh an Hi phi nương nương.” Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng tiểu thái giám thỉnh an, Nhị công chúa thuận thế đứng dậy cáo từ: “Hi mẫu phi tới rồi, ta không làm phiền mẫu nữ hai người nói chuyện riêng nữa, ta cũng qua cung của mẫu phi ta dạo một chút.”

“Nhạc Huệ sao lại đi rồi? Bản cung làm phiền tỷ muội các con trò chuyện à?” Hai người một vào một ra chạm mặt nhau, Hi phi lên tiếng giữ lại trước.

“Nương nương đến thật khéo, bọn con vừa vặn miws nói chuyện xong.”

Hai người khách sáo vài câu mới tách ra.

“Mẫu phi, người đến cũng vì chuyện thực ấp của con sao?” Khang Ninh khoác tay Hi phi vui vẻ bước vào điện.

“Chuyện này là thật à?”

“Chuyện trọng đại thế này ai dám đồn bậy chứ, quả thực là thật.”

“Vẫn là con thông minh, nhìn xa trông rộng, hôn sự này vừa định xong thì lợi ích thực tế đã cầm chắc trong tay.” Hi phi ôm lấy vai Khang Ninh, ánh mắt đầy kiêu hãnh ngắm nhìn dung mạo nữ nhi, tuy tuổi còn nhỏ chưa trổ mã hoàn toàn, nhưng dựa trên ngũ quan hiện tại, hai năm nữa nhan sắc Khang Ninh tuyệt đối không thua kém bà. Có đầu óc lại có tư sắc, dù có gả xa đến Thát Đát thì ngày tháng sau này cũng không thể tệ được.

“Mẫu phi không có gì dặn dò thêm, chỉ duy nhất một điều, trước đây con chung sống với phụ hoàng thế nào thì nay không được thay đổi, sau này càng không thể đổi.” Bà vuốt ve lọn tóc rủ xuống trên cổ Khang Ninh, răn đe: “Phụ hoàng con không thiếu thần tử, không thiếu thuộc hạ, không cần đứa nữ nhi như con đối xử với ông ấy như quân thượng. Con là nữ nhi ruột của ông ấy, có yêu cầu gì cứ trực tiếp nhắc tới, bị từ chối hay bị mắng cũng đừng sợ hãi, hãy cứ làm nũng, rơi vài giọt nước mắt, lấp liếm qua được thì cứ lấp liếm, không được ghi hận, thái độ càng không được xa cách.”

Khang Ninh gật đầu tỏ ý đã hiểu, phụ hoàng phụ hoàng, trước là phụ sau mới là hoàng. Bậc cửu ngũ chí tôn không thiếu quyền lực, cái thiếu chính là tình thân.

Hi phi những năm nay có thể hưởng sủng ái không dứt, dựa vào chính là chiêu này. Chỉ dựa vào dung mạo diễm lệ thì không thể giữ được trái tim của Hoàng thượng, hậu cung không bao giờ thiếu mỹ nhân. Mỗi khi Hoàng thượng vào cung của bà, bà đều đối đãi với ông như một người phụ nhân thường dân, tâm thái bình thản, không sợ hãi không nóng nảy, cũng chưa bao giờ vì chuyện của phụ huynh bên mẫu gia mà cầu xin Hoàng thượng ban thưởng.

“Được rồi, ta chỉ có bấy nhiêu lời nhắc nhở con, lát nữa có lẽ còn có người tới dò hỏi tin tức, mẫu phi đi trước đây.” Hi phi đi ra ngoài, chạm mắt với ma ma đi theo mình, thấy bà ta khẽ gật đầu một cái không dễ nhận ra, bà mới yên tâm rời đi.