Trước khi mẫu thân bệnh chết, bà đã hạ mình cầu xin biểu di mẫu nhận nuôi ta. Ngày đến Mạnh phủ, ta không nỡ bỏ lại bầy gà vịt mới nở ở nhà, nên cố tình nhét vào giỏ mang theo. Việc này khiến biểu ca Mạnh Kinh Lan...
Trước khi mẫu thân bệnh chết, bà đã hạ mình cầu xin biểu di mẫu nhận nuôi ta.
Ngày đến Mạnh phủ, ta không nỡ bỏ lại bầy gà vịt mới nở ở nhà, nên cố tình nhét vào giỏ mang theo.
Việc này khiến biểu ca Mạnh Kinh Lan chê bai cười nhạo, mỉa mai ta nghèo túng, trên người đầy mùi phân gà phân vịt.
Nhưng gà vịt của ta rất sạch sẽ.
Trước khi tới Mạnh gia, mẫu thân đã thay cho ta bộ quần áo mới, bôi chút hương liệu, bản thân ta cũng rất sạch sẽ.
Hắn không thích ta, chắc chắn là sợ nhà có thêm một đứa trẻ sẽ chia sẻ sự cưng chiều của hắn.
Ta không tranh giành với hắn, ta tới đây chỉ để mẫu thân yên lòng, bà sắp đi tìm phụ thân rồi.
Nhưng sau này, để lấy lòng hắn, ta đã làm bánh, thêu túi tiền.
Hắn chẳng hề động đến, còn bảo rằng sợ nhiễm phải mùi phân gà phân vịt làm lây bẩn thân mình, hủy hoại thể diện.
Khi đó ta mới biết, hắn thực sự chán ghét ta.
Đến mức hiện tại đã tới tuổi cập kê, biểu di mẫu muốn định hôn ước giữa ta và hắn, hắn đỏ mặt từ chối, ta cũng chẳng thấy lạ.
Hắn thích tiểu thư Bạch gia, một khuê tú thế gia.
Ta cũng đã có người trong lòng, vài ngày nữa y sẽ tới cầu hôn.
Chỉ là Mạnh Kinh Lan nhìn dáng vẻ đã trổ mã xinh đẹp của ta, lại nghiêng người làm thiếu tự nhiên:
“Nếu Bạch gia từ chối lời cầu hôn của ta, ta miễn cưỡng cưới nàng cũng chẳng phải không được. Nếu Bạch gia đồng ý, ta cũng có thể nạp nàng làm thiếp.”