Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Chương 80: Giết Người, Huynh Đệ Đánh Nhau (2)



Lượt xem: 7,903   |   Cập nhật: 06/01/2026 21:09

Hai người trước sau trở về tiêu viện vẫn còn thắp nến, xác của Khâu Hổ đã biến mất. Lúc Đan Tuệ giả dạng Khâu Hổ rời đi, Đỗ Giáp cũng vác xác chết ra ngoài, hắn ta quăng xác xuống sông Ngô Tùng rồi mới vội vàng đến điểm hẹn chờ nàng.

Bánh đã nguội ngắt, dầu mỡ cũng đông lại, bụng Đan Tuệ đói đến kêu sùng sục nhưng nàng lại chẳng thấy ngon miệng. Nàng nhấc cánh tay lên ngửi ngửi, kinh tởm “oẹ” một tiếng, lập tức đi đun nước chuẩn bị lau người.

Đỗ Giáp ở trong phòng bôi thuốc lên vết thương, lúc ám sát Thái Đề cử, hắn ta thuận tay hạ sát tám tên Hồ Lỗ chuyên ức hiếp dân lành trong trấn, lấy một địch chín, ngực trúng một mũi tiêu, vết thương không lớn nhưng thương thế khá nặng, cứ cử động là rỉ máu.

Băng bó xong xuôi, hắn ta nghe thấy tiếng múc nước trong bếp, lát sau là tiếng bước chân nặng nề lê qua cửa phòng mình, hắn ta do dự giây lát nhưng không ra giúp đỡ.

Đan Tuệ lau rửa sạch sẽ, thay bộ áo váy bằng lụa của mình vào, nàng xách thùng ra ngoài đổ nước, nghe người trong bếp nói: “Cơm hâm nóng rồi, xong việc thì vào mà ăn.”

Đỗ Giáp đã ăn no, thấy nàng vào liền đứng dậy định về phòng, lúc đi còn hỏi: “Hắc Nhị có nói với ngươi bao giờ đệ ấy về không?”

“Không có. Huynh gấp gáp tìm chàng ấy có việc gì à? Huynh định đi rồi sao?” Đan Tuệ hỏi.

“Không phải.” Đỗ Giáp chỉ là cảm thấy hắn ta và Đan Tuệ ở chung một chỗ không tiện.

“Nếu huynh định đi thì không cần bận tâm đến ta.” Đan Tuệ nói.

“Không có, việc của ta vẫn chưa xong.” Đỗ Giáp bỏ lại một câu rồi về phòng.

Đêm đã về khuya, Đan Tuệ ban ngày không được nghỉ tay, buổi tối lại trải qua một phen kinh tâm động phách, nàng mệt rũ người, chẳng còn sức đâu mà suy đoán tâm tư của hắn ta. Nàng nhai tạm nửa cái bánh, húp thêm nửa bát canh trứng, lấp đầy bụng rồi về phòng đi ngủ.

Lúc rời đi nàng định bụng ngủ dậy mới rửa nồi bát, nhưng sáng ra đã thấy nồi bát sạch bong, trong nồi còn ủ nóng bánh cá hấp và bánh nướng mua từ bên ngoài.

Đan Tuệ đang ăn dở thì Đỗ Giáp xách một bọc đồ đẩy cửa bước vào, hắn ta đặt bọc đồ xuống nói: “Bộ quần áo tối qua nếu ngươi ghét thì vứt đi, đây là bộ mới, chưa ai mặc qua cả.”

Đan Tuệ “ừ” một tiếng, chẳng khách khí mà nhận lấy.

Đỗ Giáp còn phải ra ngoài, hắn ta dặn dò: “Có ai tới tìm ta, ngươi cứ bảo ta ở phủ Phân ty sử, không cần mở cửa.”

“Được.”

“Ta có đặt cơm ở tiệm ăn Hạnh Thôn, buổi trưa sẽ có người mang đến, ngươi không cần nấu cơm nữa.” Đỗ Giáp nói thêm, cơm nàng nấu thật sự khó nuốt, chẳng phân biệt nổi là rau xào hay rau hầm, lá rau nát bét chẳng có vị gì, bánh hấp thì khô khốc, nguội rồi thì cứng như đá, ném ra ngoài chắc cũng giết được người.

Tiền không phải mình bỏ ra, Đan Tuệ vui vẻ nhận cơm giao tận cửa, mấy ngày nay nàng ăn đồ bột nhạt nhẽo cũng sắp nôn ra rồi.

Rảnh rỗi Đan Tuệ cũng không để tay chân nghỉ ngơi, nàng chạy bộ một mình trong sân, người ấm lên rồi mới bắt đầu dỡ chăn đệm, nhân lúc trời nắng, nàng đem chăn đệm đi giặt sạch… còn phải gội đầu nữa.

“Đỗ tiên sinh có ở nhà không?” Ngoài cửa có người hỏi.

“Không có, đến phủ Phân ty sử rồi.” Đan Tuệ trả lời.

Tiếng bước chân xa dần, Đan Tuệ tiếp tục vò chăn đệm, nàng không bạc đãi bản thân, giặt đồ đều dùng nước nóng, hết nước hết củi thì bỏ tiền ra mua.

Tự mình quán xuyến việc nhà, nàng mới nhận ra chi tiêu hàng ngày không hề nhỏ.

Buổi trưa, tiệm ăn mang cơm tới, hai món mặn một món chay và một bát cơm trắng, Đỗ Giáp không về, Đan Tuệ được một bữa no nê thỏa thích.

Buổi chiều lại có người đến hỏi Đỗ tiên sinh có ở nhà không, Đan Tuệ theo lời Đỗ Giáp dặn mà đuổi đi.

Buổi tối lại có người đưa cơm tới, Đan Tuệ bỏ luôn ý định hâm lại thức ăn thừa, lại ăn thêm một bữa no.

Ngoài sân vang lên tiếng nói chuyện, Đan Tuệ nhận ra giọng Đỗ Giáp, nàng đóng vai tỳ nữ ra mở cửa.

“… Khâu tiên sinh tối qua có đến thật, nói chuyện một lúc rồi đi.” Đỗ Giáp nói.

“Hắn đã nói gì với ngài?”

“Mời ta cùng đi bắt hung thủ ám sát Thái Đề cử, ta còn có việc khác phải bận nên đã từ chối.” Đỗ Giáp lộ vẻ thiếu kiên nhẫn nhưng vẫn cố nhịn mà hỏi ngược lại: “Ngươi đi mà hỏi hắn, hỏi ta làm gì? Hay là hắn đã phạm phải chuyện gì rồi?”

“Khâu tiên sinh đã mất tích, cả ngày hôm nay không thấy bóng dáng, hạ nhân nhà hắn nói tối qua hắn không về, nên ta mới tới hỏi ngài.”

Đỗ Giáp cau mày: “Người phá án thường xuyên không về nhà, chẳng phải là chuyện thường sao? Thôi thôi, ngươi đi chỗ khác mà tìm, đừng tới phiền ta.”

Dứt lời hắn ta bước qua cánh cửa khép hờ đi vào trong, cửa lớn lập tức đóng sầm lại.

“Đại gia, ngài dùng bữa chưa?”

“Ăn rồi, ngươi ăn chưa?”

“Vâng, ngày mai ngài đặt cơm thì bớt đi một món, một mặn một chay là đủ rồi, nhiều quá ăn không hết.”

Người ngoài cửa nghe thấy cuộc đối thoại này, nghi ngờ trong lòng vơi đi một nửa, phản ứng của Đỗ Giáp thực sự không giống kẻ vừa giết người.

Sau khi tiếng bước chân rời đi, Đan Tuệ lập tức im lặng bỏ đi, không hỏi han lấy một lời, tránh để hắn ta lại nói câu “chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi”.

Đỗ Giáp phản ứng lại, đây là nói cho người bên ngoài nghe ư? Hắn ta vê đầu ngón tay, nàng lanh lợi hơn hắn ta tưởng nhiều, tên Hắc Nhị kia quả là có mắt nhìn người.

Những ngày tẻ nhạt cứ thế trôi qua thêm mười ngày nữa, vẫn chưa thấy Hàn Ất trở về, Đan Tuệ không thể bình tĩnh nổi nữa, trấn Thượng Hải chỉ lớn chừng này, dù có đi bộ chậm chạp thì nửa tháng cũng đủ đi hết vòng quanh, hắn đã đi đâu rồi?

Tối nay Đỗ Giáp về, Đan Tuệ đi theo hỏi: “Đại ca, huynh có thể nghe ngóng tin tức của Hàn Ất được không? Sao chàng ấy vẫn chưa về? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

“Ta còn chẳng biết đệ ấy ở đâu thì nghe ngóng kiểu gì? Ngươi cứ yên tâm ở đây, đệ ấy lo xong việc tự khắc sẽ tới tìm ngươi.”

“Ở bãi muối có biến động gì không?” Đan Tuệ không vòng vo với hắn ta nữa, hỏi thẳng.

“Chưa nghe nói…” Chữ cuối cùng còn chưa dứt, sau lưng đã đón một luồng chưởng phong, Đỗ Giáp xách Đan Tuệ lên nhanh chóng né tránh.

“Là Hàn Ất.” Đan Tuệ reo lên vui sướng, nàng gạt tay Đỗ Giáp ra, lao về phía người vừa tới.

“Đứng xa ra chút.” Hàn Ất gầm lên một tiếng, lại tung cú đá về phía Đỗ Giáp.

Đỗ Giáp thấy bộ dạng này của hắn, dường như đã hiểu rõ mọi chuyện trong lòng, hắn ta không gào thét không mắng chửi, lặng lẽ tiếp chiêu.

“Ngực đại ca chàng có vết thương.” Đan Tuệ lên tiếng.

Đỗ Giáp: …

Hắn ta nhất thời không phân biệt được nàng là tốt bụng nhắc nhở hay cố ý để lộ điểm yếu của hắn ta.

Võ công của Hàn Ất không bằng Đỗ Giáp, nhưng Đỗ Giáp vết thương chưa lành, hai người qua lại đánh nhau, xem như ngang tài ngang sức, chẳng ai chiếm được ưu thế.

Sau một trận kịch chiến, vết thương trên ngực Đỗ Giáp nứt ra, còn Hàn Ất thì trúng mấy cước vào eo.

Hàn Ất hằm hằm nhìn hắn ta, hỏi: “Phu muối là do các người chuyển ra chiến trường phải không?”

Đỗ Giáp im lặng, đáng lẽ hắn ta nên rời đi từ sớm mới phải.