Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 155: Lại Đánh Nhau (1)
Nghe Ninh Tân chỉ nói ba chữ, đầu óc Tô Du đang nóng ran chợt bình tĩnh lại, nhưng cô vẫn kiên quyết không lấy tiền của ông cụ, dù sau đó bà cụ có khuyên mãi cô cũng không chịu.
“Bố, mẹ, nếu con không có tiền, thiếu tiền này mà không có cái ăn, thì bố mẹ cho con chắc chắn con sẽ lấy, nhưng bây giờ lương con mỗi tháng 73 tệ, lại còn lấy tiền chữa bệnh của người bố 70 tuổi, con không làm được việc này, cũng không có mặt mũi nào, con càng không muốn về già con trai lại chỉ trỏ bảo ngày xưa mẹ lấy tiền của ông ngoại, đưa con đi khám bệnh cũng phải bắt con trả tiền.” Tiền trong nhà đều do cô giữ, Tô Du nghĩ chuyến đi này toàn bộ tiền cô chi trả, Ninh Tân có thể cũng không biết rốt cuộc đã tốn bao nhiêu.
Cô nói: “Lần đi khám bệnh này, từ tiền vé xe đến tiền mua quà vặt cho lũ trẻ tổng cộng hết 238 tệ 8 hào 5 xu, vé tàu mỗi người 17 tệ 5, đi đi về về ba người là 105 tệ, tiền khám bệnh và thuốc men của bố cũng gần 120 tệ, còn bao gồm cả tiền thuốc đông y trả trước, tức là mỗi năm bố chỉ riêng tiền thuốc thang đã tốn 200 300 tệ, bằng ba tháng lương của con, tiền thì không ít, nhưng người bệnh là chuyện bất khả kháng.”
Tô Du liếc nhìn Ninh Tân, mím môi, nói tiếp: “Nếu hôm nay không phải bố bị bệnh, mà là Ninh Tân hay Bình An, con cũng sẽ bỏ tiền ra chữa cho họ, ngay cả là mẹ chồng đã từng đánh con, sau này nếu bà ấy có ngày đó, chỉ cần Ninh Tân đồng ý chữa, con cũng sẽ bỏ tiền.”
Nếu lúc nãy còn hơi tức giận, thì lúc nói ra những lời này, Tô Du đã hiểu cho Ninh Tân, đặt mình vào hoàn cảnh đó, nếu bố mẹ chồng bệnh, anh chị của Ninh Tân không chịu lo, đẩy ông bà lão không chia gia sản không trông con giúp cô về, cô cũng không muốn, cho dù có bỏ tiền ra, trong lòng cô cũng vẫn ấm ức vẫn có cục tức.
Giọng Tô Du dịu lại, nói: “Bố, hôm nay con không hỏi xin tiền bố là để hai ông bà già như bố mẹ sống thoải mái hơn một chút, nhưng tiền của bố mẹ đừng có trợ cấp hết cho anh con chị con, khám bệnh là một chuyện, bố mẹ trợ cấp là chuyện khác, đã cho họ thì không thể bỏ quên con, thậm chí con còn muốn nhiều hơn.”
“Sẽ không cho anh con, sau này dù có cho ba chị con một hạt đậu phộng, cũng sẽ bốc một nắm cho con.” Trong lòng ông cụ Tô ê ẩm, con gái út đã nói đến mức này, ông cũng không ép cô nhận 100 tệ này nữa, ông nói: “Đợi hai hôm nữa, tranh thủ Tiểu Ninh chưa đi, con gọi con bé lớn bé hai bé ba về nhà mẹ đẻ tụ họp, chuyện bố với anh con đã sống riêng có lẽ tụi nó còn chưa biết, tiện thể cũng nói luôn chuyện sau này, dù ít hay nhiều, so với tụi nó, bố sẽ không phụ công con.” Bây giờ đầu óc ông hơi rối, chỉ có một ý nghĩ, ông vẫn cần suy nghĩ thêm.
Tối nằm trên giường, ông cụ Tô đột nhiên nhớ ra một chuyện, khoác áo ra ngoài, hỏi: “Tóc vẫn chưa khô à?”
“Sắp rồi, sao bố lại ra ngoài? Không ngủ được hả?”
Ông cụ Tô trực tiếp cởi giày ngồi lên giày, hỏi: “Bố vừa nghĩ, sao chưa nghe con nhắc đến đứa bé nào? Là con cũng bị bệnh không sinh được hay hai đứa đã bàn bạc không sinh nữa?”
“Không sinh nữa, tụi con hưởng ứng chính sách quốc gia, có hai đứa trẻ trong nhà là đủ rồi.” Tô Du liếc nhìn vào trong nhà, Ninh Tân đang bị hai đứa trẻ quấn lấy kể chuyện đi Tấn Thành.
Ông cụ Tô ho khan hai tiếng, khom lưng thở dài, thôi vậy, chuyện của hai vợ chồng trẻ ông không quản nữa.
“Út à, đừng nhắc đến chuyện con chăm sóc bố mẹ khi về già nữa, con nghĩ kỹ xem, đối với Ninh Tân, nó cưới con, nó có Bình An, con thì có Tiểu Viễn, cả hai đứa đều có lương, cũng không chênh lệch là bao. Hai đứa lại không định sinh thêm con, chẳng lẽ con còn muốn vướng bận hai ông bà già này sang nữa sao? Coi ai là kẻ ngốc chứ? Gia đình như các con vậy mà nó vẫn sẵn lòng giao tiền lương cho con, sẵn lòng để con quản lý, sẵn lòng cùng con đưa bố đi khám bệnh qua mấy thành phố, thế đã là tốt lắm rồi, con đừng làm quá, chẳng mấy người đàn ông làm được như nó đâu. Bố tự nhận nếu bố là nó, hôm nay con nói muốn làm nửa đứa con trai để chăm sóc bố mẹ lúc về già thì bố đã phải hắt hủi con rồi.”
Tô Du không nói gì, những gì bố nói cô đều hiểu, nếu cô một mình nuôi nấng Tiểu Viễn, việc đón hai ông bà cụ về ở chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng hôn nhân đề cao sự tự nguyện và cân bằng, ông bà cụ sinh ra và nuôi dưỡng cô là thật, có ơn với cô cũng là thật, nhưng ông bà cụ không sinh không dưỡng Ninh Tân, sau khi cô lấy chồng gia sản cũng không về nhà cô, việc bắt Ninh Tân đột nhiên chăm sóc bố mẹ vợ khi về già là một điều rất khó xử, anh với bố mẹ ruột đã sinh nhưng không nuôi dưỡng mình còn chẳng có tình cảm gì, huống chi là bố vợ – người có ân tình còn nhạt hơn.
“Bố là bố con, nói khó nghe cũng là vì tốt cho con, cũng không sợ con oán trách, con đừng làm việc theo ý mình nữa, con có thể kiếm tiền nuôi gia đình thì Ninh Tân cũng vậy, con đối xử tốt với bố mẹ thì cũng nên nghĩ đến bố mẹ của Ninh Tân, con không muốn giao thiệp với bên đó thì Ninh Tân cũng có suy nghĩ riêng của nó.” Ông cụ Tô đứng dậy chuẩn bị vào nhà, trước khi đi còn bổ sung thêm một câu: “Ồ, đúng rồi, bố mẹ sẽ không chuyển đến đây ở với con đâu, bố mẹ có nhà có đất ở dưới quê, con đừng có ý định không đứng đắn gì đấy.”
Về chuyện chuyển lên trấn để con gái út phụng dưỡng khi về già, ông cụ Tô chưa từng nghĩ tới, ông thầm nghĩ, lần này dù con gái út có ý nịnh nọt hay đe dọa, ông cũng sẽ không đến ở.
Ninh Tân nghe tiếng nói chuyện bên ngoài dừng hẳn, đợi thêm một lúc mới mở cửa đi ra, thấy Tô Du vẫn còn ở ngoài, anh mang một cái ghế đẩu nhỏ đến, cùng cô nhìn trăng, rồi lên tiếng trước: “Bố lại mắng em hả?”
“Không phải sao, con người bố già này sống thông suốt lắm, thảo nào thôn dân cãi nhau thích tìm ông ấy phân xử phải trái.” Tô Du nhún vai, nghiêng đầu nhìn anh, nhìn đôi mắt hơi né tránh của anh, nói: “Em xin lỗi, chuyện tối nay em chưa bàn với anh mà đã tự mình quyết định rồi.”
Ninh Tân xoa tay cô không nói gì, lời hay ý đẹp cô đều đã nói hết, có giận cũng hết giận, “Thế thì em nhớ sửa, chuyện trong nhà, chuyện họ hàng phải bàn với anh.” Anh bất đắc dĩ thỏa hiệp.
“Ừm.” Tô Du chống cằm, nói tiếp: “Em nghĩ rồi, bố mẹ anh để lại gia sản cho anh trai anh, nếu sau này bọn họ bệnh mà anh muốn đón về chăm sóc, em chắc chắn sẽ không vui, cho nên em sẽ không đón bố mẹ em về ở, với lại bố mẹ em cũng không muốn đến, nhưng em chắc chắn vẫn phải chăm sóc bố mẹ, anh không có ý kiến gì chứ?”
Ninh Tân thở phào nhẹ nhõm: “Anh có ý kiến không phải là chuyện chăm sóc bố mẹ em, mà là cảm thấy không công bằng, anh trai em có nhà có tiền, ba chị em gái của em cũng không gánh vác việc phụng dưỡng bố mẹ, mà tất cả đều dồn lên vai em, anh luôn không thể không hoài nghi liệu chúng ta có bị lừa không.” Nhất là mẹ vợ rõ ràng vẫn chưa từ bỏ hy vọng về đứa con trai.
“Yên tâm đi, bố già em chết cũng không chịu ở với chúng ta đâu.” Tô Du vịn chân anh đứng dậy.
“À, trước đây em nói bố mẹ anh bệnh em cũng sẽ bỏ tiền ra, sao anh cảm thấy em nói không tình nguyện lắm?”
“Đúng là không tình nguyện, anh không nghe lầm đâu.”
“Thế mà em còn nói hả?” Ninh Tân buồn cười.
“Nếu không phải vì thích anh em mới không muốn nói câu này đâu, nhưng em nói trước với anh, nếu thật sự có ngày đó thì cũng là anh chăm sóc họ, em bỏ tiền thì được, nhưng đừng mong em tự tay làm gì cả, ai bảo bố mẹ anh đối xử không tốt với em chứ.” Tô Du nằm sấp trên người anh, nói vào tai anh.
Haiz, đúng là không biết xấu hổ, cái gì mà thích với không thích, trong lòng Ninh Tân sung sướng vô cùng, nhưng ngoài mặt không biểu lộ gì, cõng cô đi vào nhà, nói: “Em yên tâm, bố mẹ anh không ưa anh, sẽ không ở với chúng ta đâu.” Hơn nữa anh cả và anh hai cũng không vô lương tâm như anh vợ của anh.
Hai người đi đến cửa, Tô Du tuột từ trên lưng anh xuống, mở cửa bước vào, tiếng nói chuyện ở phòng trong cũng dừng lại.
