Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 241: Sự Phát Triển Của Mỗi Người (1)
Mọi chuyện diễn ra đúng như dự đoán, đứa trẻ sơ sinh này không tìm thấy bố mẹ bỏ rơi mình, vì tuổi còn quá nhỏ nên cũng không thể là bị bắt cóc, cảnh sát đành phải bế bé về đồn để tạm thời nuôi dưỡng.
“Cái đó… đứa bé này sau này tính sao ạ?” Đại Nha không nhịn được hỏi nữ cảnh sát đang bế đứa trẻ.
“Nếu không còn nguy hiểm đến tính mạng, cũng không có bố mẹ đến tìm, chúng tôi sẽ đưa bé vào Viện phúc lợi trẻ em.”
“Có thể nhận nuôi không?” Cô ấy hỏi dồn, mắt dán chặt vào đứa bé gái trong bọc tã, dù ống tay áo bị Nhị Nha kéo muốn rách cả ra cô ấy cũng không thèm quay đầu lại nhìn một cái.
“Có thể.”
“Chị, chúng ta phải đi thôi, không đi nhanh là lỡ chuyến xe cuối đấy.” Nhị Nha nhắc nhở, nắm tay chị gái mình kéo ra ngoài.
Đại Nha nhìn chằm chằm theo cảnh sát bế đứa trẻ rời đi, cô ấy ngập ngừng hồi lâu, bước chân chậm chạp, đôi chân cứng đờ không muốn bước.
“Xe sắp chạy rồi, chị cả chị hai, hai người nhanh lên nào.” Tiểu Hổ sốt ruột nhảy dựng lên, quay lại nắm lấy tay kia của chị cả, kéo chị gái chạy về phía trước, miệng lẩm bẩm: “Chị cả nhanh lên, có phải chị đi mệt rồi không? Chờ lên xe là được nghỉ rồi.”
Càng đến gần xe cô ấy càng căng thẳng, tim đập thình thịch, trên người dường như vẫn còn lưu lại cảm giác hơi ấm khi đứa bé áp sát vào mình, trước ngực áo phồng lên trống trải, cứ như thiếu một đứa trẻ bọc bên trong.
Nhị Nha càng đi càng nhanh, muốn mau chóng đẩy chị gái mình lên xe, chỉ sợ chị gái đầu óc không tỉnh táo mà đưa ra yêu cầu điên rồ nào đó. Mắt thấy sắp vòng qua đuôi xe, Đại Nha hất tay Tiểu Hổ ra nhưng không hất được tay Nhị Nha, cô ấy ngồi bệt xuống tuyết, “Chị không đi, không lên xe đâu.”
“Đứng lên nói chuyện, chị quên bác sĩ bảo chị không được để bị lạnh à?” Nhị Nha kéo cô ấy dậy, Đại Nha nương theo lực đó để mông rời khỏi mặt đất, nhưng vẫn ngồi xổm xuống, tay kẹp chặt vào khuỷu chân không cho kéo đi.
“Chị muốn nuôi đứa bé chị nhặt được.” Cô ấy cúi đầu nói nhỏ.
“Cái gì? Muốn về nhà à? Thế thì mau lên xe.” Nhị Nha cắt ngang, cố tình dập tắt sự dũng cảm khi nói ra điều đó của cô ấy.
“Không phải, chị muốn nuôi đứa bé chị nhặt về.” Cô ấy lại hét to một lần nữa, thấy trên xe nhân viên bán vé đã bắt đầu thu tiền, cô ấy nhìn hai người đang đứng trước mặt đầy cảnh giác, rồi đứng dậy vùng chạy.
“Chị cả, chị đứng lại! Quay lại đây.”
Không, càng gọi cô ấy càng chạy nhanh, cuối cùng khi bị Tiểu Hổ giữ lại được thì chuyến xe cuối cùng đã lăn bánh rời đi. Đại Nha đầy vẻ hân hoan, chống tay vào đầu gối thở dốc, khói trắng thở ra tan biến cùng hai luồng khói trắng khác trên bãi tuyết đầy vết bánh xe.
Ba chị em lại quay về nhà khách nơi đã ở bốn đêm qua.
“Em không đồng ý chị nuôi đứa bé đó.” Nhị Nha nói dứt khoát, cô nhìn người chị cả đang cấu lấy ga giường không nói lời nào, hỏi ngược lại: “Chị đã gần ba mươi rồi, còn nuôi thêm đứa trẻ, người đàn ông nào thèm lấy chị nữa?”
“Không lấy thì không lấy, chị chẳng ham, chị tự nuôi con một mình.” Đại Nha bướng bỉnh nói.
Nhị Nha nghe xong thì khựng lại, cô nuốt lại những lời khuyên nhủ tiếp theo, có chút đăm chiêu hỏi: “Chị không muốn kết hôn? Chỉ muốn nuôi trẻ con thôi?”
“Ừ, kết hôn không tốt, bị mẹ chồng đánh, ăn không được no, việc làm mãi không hết. Đàn ông cũng không tốt, chân thối, ngủ ngáy, lúc làm chuyện ấy trên giường chị còn đau, chị càng kêu đau anh ta càng mạnh bạo…”
“Dừng! Đừng nói nữa, em không muốn nghe mấy chuyện này.” Nhị Nha đột nhiên nghe những lời không biết xấu hổ này thì đỏ mặt, cô không ngờ chị cả lại không muốn lấy chồng, “Nhưng lúc mới ly hôn chẳng phải chị vẫn ngày ngày chạy sang nhà người đàn ông đó sao.” Cô khó hiểu hỏi.
Đại Nha có vẻ hơi ngại ngùng, lúng túng nói: “Chị thấy bây giờ sống rất tốt, ở cùng em và Tiểu Hổ, không ai đánh mắng chị, Tiểu Hổ còn giúp chị nấu cơm cho gà ăn, chị rửa bát rửa đĩa còn được có tiền, nên chị không muốn lấy chồng nữa, muốn lấy chồng chỉ là suy nghĩ trước kia thôi.”
Nhị Nha á khẩu, cô nhìn đứa em trai út đã trở nên hoạt bát hơn nhiều, lại nhìn chị cả với suy nghĩ thay đổi hoàn toàn, cô cứ ngỡ chị cả vẫn là người chị khờ khạo ấy, giờ xem ra cả ba chị em họ đều đã thay đổi.
Đúng là tiền làm nên lá gan của người nghèo.
“Nhưng mà, một mình chị sao nuôi con được? Tiền lương của chị tiêu chỉ còn dư lại tám mươi tệ, nuôi con rồi chị đi làm kiếm tiền kiểu gì? Không có tiền lấy gì nuôi con?” Nhị Nha vẫn không muốn đồng ý, điều cô luôn nghĩ là đưa chị cả ra ngoài chữa bệnh, bệnh khỏi rồi tìm một người đàn ông gả đi, mình cũng không phải lo lắng nữa. Nếu giờ chị cả không lấy chồng lại còn nuôi một đứa trẻ nhặt được đang còn bú mớm, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, trách nhiệm lại đổ lên đầu cô.
“Chị có thể vừa bế con vừa đi làm, lúc chị làm việc thì nó ngủ, nó khóc nó đói thì chị bế lên dỗ, không ảnh hưởng đến việc làm.” Cô ấy dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Cái bệnh này của chị chẳng phải là không sinh được con sao, chị có con rồi chị không chữa nữa, chị không uống thuốc cũng không tốn tiền nữa, tiền đó để dành lại nuôi con.”
Nhị Nha không biết nói gì hơn, đầu óc cô rối bời, một mặt cô thấy chị cả nói đúng, Tiểu Hổ cũng là một tay cô nuôi lớn như thế, khi mới mười mấy tuổi cô đã có thể chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh, giờ Đại Nha gần ba mươi rồi, lại có thể tự kiếm tiền, tính ra thì nuôi một đứa trẻ không phải là chuyện gì quá lớn.
Nhưng chỉ sợ bất trắc, cô sợ đứa trẻ nhặt được không khỏe mạnh, sợ bị lạnh dưới tuyết để lại di chứng, sợ chị cả lại đổ bệnh, đến lúc đó không ai tiếp quản, cả lớn lẫn bé đều rơi xuống đầu cô, chỉ một mình Tiểu Hổ thôi cô đã thấy áp lực rồi.
“Không lấy chồng tốt mà, không lấy chồng thì ở cùng em.” Tiểu Hổ bên cạnh nghe nãy giờ, vỗ tay tán thành: “Vậy thì mang đứa bé mình nhặt được về tự nuôi, em sẽ chơi với nó, dạy nó học chữ, lớn lên cũng đưa đến trường học, giống như chị hai chăm sóc em vậy.”
Nhị Nha liếc nhìn thằng bé, đúng là trẻ con thích náo nhiệt, chỉ nhìn thấy trước mắt, cô bất đắc dĩ nói: “Để em nghĩ thêm đã, ngủ đi, em buồn ngủ lắm rồi.”
