Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 272: Tìm Đến Tận Cửa (2)



Lượt xem: 20,302   |   Cập nhật: 10/11/2025 23:58

Buổi tối, Bình An kéo Tiểu Kỷ hớn hở gọi cửa đi vào, Tô Du thấy sắc mặt đôi trẻ không tệ, liền gọi hai đứa vào bàn ăn cơm.

“Tiểu Viễn sắp về rồi mẹ nhỉ? Trước con viết thư hỏi nó, nó bảo cuối năm về.” Bình An hỏi mẹ.

“Còn vài ngày nữa, nó nói cuối năm thì chắc tầm hai mươi bảy hai mươi tám là về đến nhà.”

Tô Du không để ý đến anh nhiều, ăn cơm xong liền bưng cho Tiểu Kỷ đĩa hoa quả và hồng khô, “Tiểu Kỷ, con cứ ăn đi, mệt thì đi ngủ trước, mẹ tìm Bình An hỏi chút chuyện.”

“Ấy, mẹ không cần quản con đâu, mẹ cứ lo việc của mẹ ạ.”

Bình An theo sau mẹ vào phòng ngủ, vừa vào cửa thì bố của anh cũng vào theo.

“Sáng nay bố mẹ Tiểu Kỷ đến tìm bố mẹ, nói con sang nhà họ quậy, không để mẹ đến hầu hạ ở cữ mà bắt mẹ vợ con đến, sao con tự dưng lại có ý nghĩ đó?” Tô Du hỏi.

Bình An nhíu mày, “Còn tìm đến tận đây? Nói gì rồi ạ?”

“Mẹ đang hỏi con, không mượn con hỏi lại mẹ.” Tô Du đá một cái vào khoeo chân của anh, “Đứng cho đàng hoàng vào, còn rung đùi nữa mẹ cho con ra ngoài tuyết mà rung cả đêm. Tại sao con lại quậy phá trước mặt bố mẹ vợ? Đòi mẹ vợ đến hầu hạ Tiểu Kỷ ở cữ mà còn lý sự thẳng thừng thế?”

Bị ăn một đá, anh lập tức đứng nghiêm chỉnh ngay, “Con cố ý đấy, bà ấy hỏi con khi nào mẹ về hầu hạ Tiểu Kỷ ở cữ, con liền bảo mẹ không về, để bà ấy giúp con một tay. Con biết mẹ nhất định sẽ không nghỉ việc, ban đầu dự định là sau khi Tiểu Kỷ sinh con sẽ hầu hạ cô ấy, để bố đến giúp con trông cháu, bố cũng biết nấu ăn, nhà lại có máy giặt, tã lót của trẻ con không cần giặt tay, chắc cũng ổn thôi.”

“Còn gì nữa?”

“Còn nữa là sau này để mẹ vợ giúp trông cháu, con biết việc này là không thể, bà ấy cũng có công việc, con chỉ cố ý nói vậy thôi, bởi vì bà ấy cứ muốn xen vào việc nhà con, trước đó còn có ý định bảo con và Tiểu Kỷ về nhà bà ấy ăn Tết, muốn con tách rời khỏi bố mẹ ấy.” Bình An nhăn mặt, anh không diễn tả nổi cái cảm giác đó, mẹ vợ anh dường như có ý muốn can thiệp vào sắp xếp cuộc sống của mẹ anh, hận không thể bắt mẹ anh làm theo ý bà ta, ví dụ như bắt mẹ anh về hầu hạ ở cữ trông cháu, ngoan ngoãn xoay quanh con dâu và cháu nội.

Tô Du luôn cảm thấy có gì đó không đúng, đi vòng quanh quan sát Bình An một lượt, hỏi: “Sao đột nhiên kiên cường thế? Mẹ nhớ con trước mặt bố mẹ vợ luôn là con lừa ngoan ngoãn mà.” Ngay cả lúc bàn bạc ngày cưới mẹ vợ không coi bà ra gì, anh cũng chỉ thay mặt đến xin lỗi một câu, còn là vì sợ bà giận lây sang vợ anh.

“Cảm thấy kết hôn rồi, vợ mang bầu rồi là trói buộc được người ta nên mới thế à?”

“Là vì trước khi cưới mẹ vợ không coi trọng mẹ, sau khi cưới bà ấy lại muốn chỉ trích mẹ, con không thích hành động đó, cảm giác bà ấy muốn ra oai mẹ chồng trước mặt mẹ. Con không thích cử chỉ của bà ấy, trước khi cưới coi khinh mẹ, không coi mẹ là mẹ chồng của Tiểu Kỷ, sau khi cưới lại muốn mẹ thực hiện nghĩa vụ mẹ chồng chăm sóc con dâu ở cữ, nghỉ việc về nhà trông cháu. Mẹ là mẹ chồng kế là thật, bà ấy là mẹ đẻ cũng là thật, nếu ngay từ đầu đã không coi trọng mẹ, thì con gái bà ấy ở cữ cứ để bà ấy đến mà hầu hạ.”

Tô Du nheo mắt, theo quan niệm tư tưởng hiện tại, ý nghĩ này của Bình An đúng là đáng đòn, mẹ vợ anh chắc chắn sẽ nghĩ con gái bà ta là sinh con cho nhà họ Ninh, đứa trẻ sinh ra lại không mang họ mẹ, cớ gì bà ta là bà ngoại lại phải đến hầu hạ cháu nội nhà họ Ninh. Bà không phủ nhận ý nghĩ của Bình An là sai, không loại trừ nguyên nhân bà là người hưởng lợi, bà cũng đồng tình với câu nói cuối cùng của Bình An, nếu ngay từ đầu đã khinh thường mình, thì con gái bà ta sinh con ở cữ cứ để bà ta tự chăm. Rõ ràng Từ Thanh Bình không có cái quyết đoán đó, lúc bà ta gây mâu thuẫn đã không nghĩ cho con gái mình sẽ có ngày này, hoặc có lẽ cho rằng điều kiện nhà mình tốt, thì người ta phải biết vâng dạ mà nghe theo.

Nếu mẹ chồng không trông cậy con dâu dưỡng già, thì chăm sóc con dâu ở cữ là tình cảm chứ không phải bổn phận, bà không chăm Tiểu Kỷ cũng không tự tay trông cháu, coi như đã định đoạt việc sau này bà già yếu không cần con dâu hầu hạ. Nhưng đều là phụ nữ cả, không thù không oán, Tiểu Kỷ cũng là một cô gái hào phóng hiểu chuyện, mang danh nghĩa mẹ chồng nàng dâu, bà sẵn sàng chi tiền thuê bảo mẫu, cũng sẵn lòng giúp đỡ cô gái mới bước chân vào hôn nhân này để cô ấy có cuộc sống tốt hơn.

“Mẹ và bố con từ khi con có ý định kết hôn đã bàn bạc xong rồi, lúc Tiểu Kỷ sắp sinh bố mẹ sẽ thuê bảo mẫu đến, ở cữ có bảo mẫu hầu hạ, hết cữ thì bảo mẫu trông trẻ. Bố mẹ ở xa, giúp đỡ cuộc sống của các con được ít, nên thuê bảo mẫu đến để san sẻ áp lực cho các con, tiền lương bảo mẫu bố mẹ trả.” Tô Du đánh tiếng trước về việc này, “Lát nữa về nhớ nói với Tiểu Kỷ, bảo con bé đừng lo lắng, cứ yên tâm dưỡng thai là được.”

“Có thể thuê bảo mẫu ạ? Như vậy có vẻ không hợp lắm nhỉ? Đất nước xã hội chủ nghĩa rồi, còn có người sẵn lòng ra làm bảo mẫu sao?” Bình An ngạc nhiên, anh chưa từng nghĩ đến việc thuê bảo mẫu, gia đình có bảo mẫu đều bị gắn mác phong cách tư bản mà.

“Có, việc này để mẹ nghe ngóng.” Ở một số gia đình có tiền có quyền, bảo mẫu còn có một thân phận khác, là họ hàng xa của chủ nhà, còn có thật hay không cũng chẳng ai đi sâu tìm hiểu.

“Bình An, mẹ không biết con có cái ý nghĩ như mẹ nói lúc nãy là kết hôn rồi, vợ mang thai là trói được người ta hay không, tốt nhất là con đừng có, hôm nay ý của mẹ vợ con là nếu con có ý đó, bà ấy thà mang Tiểu Kỷ về phá thai rồi ly hôn với con đấy.” Tô Du nhìn chằm chằm vào mắt Bình An, thấy anh không tự nhiên dời mắt đi, bà nói: “Nếu mẹ có con gái, nếu Tiểu Kỷ là con gái mẹ, con dám quậy phá trước mặt mẹ lúc con bé mới mang thai, mẹ không tát sưng mặt con thì không xứng với tiếng mẹ con gọi kia đâu. Đây là vì Tiểu Kỷ còn trẻ, cá tính không mạnh, nếu không thì chẳng cần mẹ nó kéo, tự con bé đã đi bệnh viện phá thai rồi ly hôn với con rồi.”

Bình An có ý suy nghĩ cho bà, Tô Du cảm kích, cảm thấy đứa con này coi như còn có lương tâm, không phải sói mắt trắng, bà cũng tha thứ cho việc anh còn trẻ chưa biết đối nhân xử thế, một người vừa tốt nghiệp đã kết hôn, không thể hy vọng anh chu toàn về mọi mặt, huống hồ tính cách anh vốn dĩ đã khôn lỏi. Nhưng bà không thể dung túng cho anh đi mãi trên con đường sai lầm, một chàng trai tốt mà có cái tác phong này thì trông rất khó coi và thiếu tư cách.

“Thế hệ của các con mỗi nhà đều có mấy người con, đến đời con của con, mỗi nhà chỉ có một đứa, sau khi kết hôn nó không chỉ phải dưỡng lão cho bố mẹ nó, mà còn phải dưỡng lão bố mẹ vợ, cả bốn người trưởng bối đều là bố mẹ ruột. Con thử nghĩ xem hành động này của con, cưới con gái người ta rồi lại không tôn trọng người ta, bố mẹ vợ con thấy là lừa cưới cũng là bình thường thôi. Con nhìn bố con xem, chắc con còn nhớ, năm 70 lúc mẹ về nhà mẹ đẻ đòi ly hôn, ông ngoại đứng ra làm chỗ dựa cho mẹ bắt ông nội bà nội con dẫn bố con đến xin lỗi, sau đó bố con vẫn phải thân thiết và tôn trọng hiếu thảo với ông ngoại. Chuyện này mà rơi vào người con, chắc con phải hận mẹ vợ thấu xương, mong sao cái thân già đó đi đường ngã chết cho xong.”

Nhận thấy Ninh Tân đang nhịn cười, Tô Du lườm ông một cái, tiếp tục nói: “Mẹ không nói những hành động trước đây của con là đúng hay sai, con vì mẹ mà trút giận mẹ rất vui, con nói không thích hành động của mẹ vợ mẹ cũng hiểu, nhưng làm việc phải có phương thức phương pháp. Bố mẹ vợ con là thật lòng muốn tốt cho Tiểu Kỷ, con cũng thích Tiểu Kỷ, vì con bé con cũng nên tôn trọng bố mẹ của con bé. Con thử đặt mình vào vị trí người khác, nếu con sinh được một đứa con gái, con bé gả đi rồi mà con rể con trước sau bất nhất, con có muốn đánh chết nó không.”

Bà thoáng thấy nắm đấm của anh siết chặt, nói: “Chuyện này mẹ hy vọng mẹ chỉ cần nói với con một lần thôi, thời điểm con bốc đồng, lúc không biết phải làm thế nào, con hãy đặt mình vào vị trí người khác, cứ nghĩ con sinh con gái, con chính là ông bố vợ, hãy đối xử với bố mẹ vợ theo cách mà con cảm thấy có thể chấp nhận được. Vợ con không phải do mẹ và bố con ép con cưới, bố mẹ vợ cũng là người con đã tìm hiểu qua trước khi cưới, đều là lựa chọn của chính con, trước khi cưới con thấy có thể chấp nhận được, thì sau khi cưới đừng có hối hận.” Nói xong bà cũng không muốn nghe anh nói gì thêm mà đuổi anh ra khỏi cửa, điều cần nói đều đã nói rồi, sửa hay không tùy anh.

Sau khi Bình An ra khỏi cửa, bà đón lấy cốc nước Ninh Tân đưa cho rồi uống một ngụm lớn, nói đến khô cả miệng.

“Vất vả rồi vất vả rồi, thật sự vất vả cho mình quá, việc đáng tự hào nhất đời anh chính là cưới được mình làm vợ đấy.”

“Cút đi, bớt nịnh hót.” Tô Du huých cùi chỏ vào người ông, liếc ông rồi nói: “Mình có thấy Bình An bị ảnh hưởng từ mình hay không? Mình đối với mẹ vợ trước và anh vợ trước thì đòi đánh đòi đập, nó không biết xử lý mối quan hệ này thế nào nên học theo mình đấy.”

“Anh đối xử với bố mẹ mình cực kỳ tôn trọng nhé, nó toàn học cái xấu không học cái tốt thì anh cũng đành chịu.” Ninh Tân nhíu mày, không dám khẳng định chắc chắn mà phủ nhận, “Đối với những người khác nhau phải dùng phương pháp khác nhau chứ, hạng người như bà ngoại như cậu của nó thì phải để anh trở mặt không nhận người thân thì họ mới chịu thôi.”

“Có lẽ là nó đồng tình với cách giải quyết thô bạo của mình, hoặc có lẽ thấy cách hành xử đó rất ngầu ấy.”