Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 228: Mang Đi (2)



Lượt xem: 20,477   |   Cập nhật: 10/11/2025 23:58

“Bố và anh trai của Nhị Bảo bị xử thế nào rồi?” Chị đỏ mặt đứng trước gương chải tóc, hỏi người đàn ông đang để trần nửa thân trên.

“Hình như là bảy năm, chuyện này ầm ĩ lắm, liên lụy rộng, cả thị trấn lẫn thôn quê đều biết cả, nhà Đỗ Tiểu Quyên giờ nổi tiếng là phường thiển cận rồi.”

“Thế thì Tiểu Hổ có hơi tội, người lớn thì không sao, nhưng trẻ con chưa biết chuyện, lời nói thẳng thừng dễ làm tổn thương lòng người lắm.” Tô Du nghĩ đến đứa trẻ Tiểu Hổ khá lanh lợi, thấy hơi tiếc cho thằng bé.

“Cũng chẳng có cách nào khác, thằng bé sinh ra trong gia đình đó, từ nhỏ đến lớn bố mẹ nó cũng không để nó chịu thiệt, nếu không phải Nhị Nha bỏ trốn rồi báo công an thì số tiền bán giấy báo nhập học đó cuối cùng cũng là ba anh em chúng nó được hưởng lợi thôi.” Ninh Tân ít tiếp xúc với Tiểu Hổ nên không có tình cảm, đứng ở góc độ người ngoài mà xét, anh thấy Tiểu Hổ so với Đại Nha và Nhị Nha đã là may mắn lắm rồi.

“Anh im đi, em lười chẳng thèm nói với anh nữa, nó là trẻ con thì biết cái gì? Nó từ đầu đến cuối đều không hay biết gì cả, có loại bố mẹ như thế đúng là xui xẻo tám đời đấy.”

“Đàn bà các em đúng là yếu lòng.” Anh nằm vật xuống giường lầm bầm, không nói thì thôi, anh lật người vùi đầu vào gối của Tô Du, hít một hơi thật sâu, chẳng muốn dậy nữa, chỉ muốn ngủ tiếp, chẳng buồn bày vẽ chuyện ăn uống chung gì cả.

“Mặc quần áo vào rồi dậy đi, Tiểu Viễn và Bình An về rồi kìa.” Tô Du ném quần áo dưới đất vào người anh.

*

Mười ngày sau, Nhị Nha nhận được điện báo của bố Bình An liền đi gặp giáo viên xin nghỉ học, cô hứa sau khi quay lại sẽ học bù đầy đủ những tiết đã mất, rồi về ký túc xá thu dọn quần áo, bắt tàu hỏa về quê.

“Chị cả, ngày kia chú Ninh lái xe chở hàng đi Đông Bắc, lúc đó chị lên xe đi nhé, em đi cùng chị.” Nhị Nha dặn dò: “Hai ngày tới chị cứ làm việc như bình thường, quần áo cũng đừng thu dọn, lúc đi cứ thế mà đi thôi, với lại không được để lộ chuyện đâu đấy, nếu bị mẹ phát hiện là em không mang chị đi được đâu.”

Cố ấy cứ gật đầu liên tục, Nhị Nha nói gì cô ấy cũng nghe, đợi Nhị Nha nói xong, cô ấy hỏi: “Có nên nói với Tiểu Hổ một tiếng không?”

Nhị Nha cảm thấy hơi nghẹn ở ngực, cô xoa ngực thở dốc một hơi như đang ép buộc chính mình, cố nuốt nước miếng: “Không nói, đợi chị đi rồi, đến kỳ nghỉ hè em về thăm nó rồi sẽ giải thích sau.”

Lời vừa nói ra, lòng cô chua xót muốn khóc, Tiểu Hổ chắc chắn sẽ giận, nhưng cái giá để mang thằng bé đi là quá lớn, cô mang thằng bé đi thì không thể cho thằng bé đi học được. Thằng bé còn quá nhỏ, người giám hộ là bố mẹ, cô không thể mang thằng bé đi một cách hợp pháp được.

“Tiểu Hổ nhớ em lắm, nó còn vì chị mà đánh nhau với mẹ nữa.” Đại Nha nói giọng hơi tủi thân.

“Thế chị muốn em phải làm sao? Hả?” Cô hét lên một tiếng, thấy chị gái sợ đến mức run bắn người, cô mới lau nước mắt, hạ giọng nói: “Em mang chị đi vì chị là người lớn, chị có năng lực hành vi dân sự, em mang nó đi là thành trộm trẻ con, dù là chị ruột cũng không được. Mẹ sẽ không đồng ý đâu, hộ tịch em cũng không làm được, em còn phải đi học, phải ăn uống, phải sống, phải mua sách, đặt báo để theo dõi thời sự nữa.”

“Vậy… vậy thì không mang nữa.” Đại Nha rụt rè nói: “Đợi nó lớn rồi, có năng lực dân sự rồi chúng ta lại về đón nó, mẹ cũng chẳng thích nó, trước đó còn nói không cho nó đi học nữa.”

“Khi nào có khả năng, em sẽ đưa nó đi.” Cô lại một lần nữa hứa hẹn, vài năm trước cô đã hứa sẽ đưa chị cả đi, giờ cô đã làm được, cho cô thêm vài năm nữa, cô nhất định sẽ thực hiện được lời hứa này.

Tiểu Hổ cảm thấy chị cả hai ngày nay rất lạ, lúc nào cũng căng thẳng, lại không dám nhìn mình, không dám nói chuyện với mình, thằng bé hỏi chị cả có phải bị ốm không thì chị cả lại lắc đầu, hỏi có phải bị mẹ đánh không chị cả cũng bảo không.

Sáng hôm đó, thằng bé định bụng đợi chuông trường reo, học sinh vào lớp hết rồi mới đến trường như mọi khi, thế nhưng thằng bé lại thấy chị cả lén lút đi ngang qua, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại, thằng bé cảm thấy có gì đó không ổn, nghi ngờ chị cả bị người đàn ông nào lừa nên lén lút bám theo.

Sau đó, khi sắp ra khỏi thị trấn, thằng bé nhìn thấy chị hai.

Thằng bé không hiểu vì sao mình không lên tiếng gọi, mà lại chui vào bụi cỏ đi theo họ ra ngoài thị trấn, cỏ tranh cứa rách mặt, nước mắt rơi trên vết thương mà thằng bé cũng không thấy đau, cho đến khi thấy chị hai đẩy chị cả trèo lên xe tải, thằng bé mới hiểu ra: Chị hai muốn đưa chị cả đi, nhưng lại giấu thằng bé.

“Oa ——” Thằng bé đứng trong bụi cỏ khóc nức nở, khi chị hai nhìn về phía này, thằng bé lảo đảo chạy ra: “Chị, chị lại không cần em nữa rồi.”

Nhị Nha thấy là thằng bé, nước mắt lập tức không kìm được mà trào ra, bị thằng bé ôm chặt lấy, cô vội vàng giải thích: “Không phải không cần em, chị đưa chị cả đi trước, em ở nhà tiếp tục đi học, đợi em tốt nghiệp tiểu học chị sẽ về đón em đi.”

“Em không đi học nữa, em muốn đi với chị.” Thằng bé ôm chặt lấy cô, ngón tay bấu chặt vào áo cô, nhất quyết đòi đi.

Ninh Tân và lão Vương đứng bên cạnh nhìn cũng thấy bất đắc dĩ, Tiểu Hổ khóc còn thảm thiết hơn cả nhà có tang, người ngoài như họ nhìn thấy cũng xót xa, bố mẹ phải tệ đến mức nào mới khiến đứa con trai thà bỏ hết tất cả để đi theo chị gái như vậy chứ.

“Chị mang em đi là thành bắt cóc trẻ con, em đi với chị sẽ thành người không hộ khẩu, không được đi học. Em còn nhỏ thế này, bắt buộc phải đi học.” Nhị Nha áp tay vào mặt thằng bé mà giải thích.

“Em không muốn đi học, em không muốn ở nhà một mình, em muốn đi với chị.” Cảm thấy chị hai đang gỡ tay mình ra, thằng bé hét lên không chịu buông, hai tay đan chặt vào nhau.

Nhị Nha mồ hôi đầm đìa mà vẫn không làm gì được Tiểu Hổ, cô quay lại nói: “Chú Ninh, chú Vương, hai chú cứ đi đi ạ, mai cháu sẽ ngồi tàu hỏa về.”

Xe đi rồi, cô vuốt tóc Tiểu Hổ, vỗ về lưng thằng bé, dỗ dành: “Được rồi đừng khóc nữa, khóc nữa là khản tiếng đấy.”

“Khản thì mặc kệ.” Thằng bé vùi mặt vào bụng cô, nói giọng nghèn nghẹn hờn dỗi.