Hoài Cẩn Bảo Du [Dân Quốc]

Chương 9:



Lượt xem: 294 | Cập nhật: 20/05/2026 09:24

Hoài Cẩn ăn nhờ ở đậu nhà của người ta, liên tiếp hai lần từ chối yêu cầu Ngũ Thế Thanh muốn kết thân với cô, trong lòng không khỏi có chút bồn chồn. Sợ rằng Ngũ Thế Thanh giận dữ đuổi cô ra ngoài, vậy thì thật là khổ.

Ngày hôm sau, Hoài Cẩn dậy sớm, suy nghĩ về việc Ngũ Thế Thanh luôn thích bộ dáng ngoan ngoãn của cô, liền tết hai bím tóc, mặc chiếc áo ngắn màu hồng mà Ngũ Thế Thanh từng khen, ngồi ngay ngắn bên bàn ăn chờ Ngũ Thế Thanh xuống ăn sáng. Trong bữa ăn cũng không có ý xấu, đặc biệt gắp hành cho bát của Ngũ Thế Thanh.

May mà Ngũ Thế Thanh cũng không nhắc lại chuyện muốn kết nghĩa anh em, cả hai đều như không có chuyện gì, bữa ăn diễn ra cực kỳ hòa thuận.

Sau khi ăn sáng, Ngũ Thế Thanh như thường lệ nghỉ ngơi một chút, rồi lên xe ra ngoài, Hoài Cẩn đứng ở cửa cho đến khi xe khuất bóng mới quay lại vườn sau. Trong vườn, Tiểu Liên đang tưới hoa, Hoài Cẩn gọi muốn giúp, Tiểu Liên trước đó cũng đã nhận được chỉ thị, nếu Hoài Cẩn muốn làm gì thì cứ theo, không cần phải ngăn cản, nên tự nhiên đồng ý, đưa bình tưới nước cho cô.

Ở đây, Hoài Cẩn vui vẻ làm công việc của một cô gái, Tiểu Liên ở bên cạnh cẩn thận sợ hoa bị tưới chết, nhỏ giọng hỏi: “Tôi nghe nói gia muốn nhận tiểu thư làm em gái, sao cô không đồng ý?”

Mặc dù Tiểu Liên mặc dù đã làm ở dinh thự Ngũ gia hơn một năm, nhưng cũng chỉ mười sáu tuổi, tuổi tác tương đương với Hoài Cẩn, những ngày qua cũng đã quen thuộc, Hoài Cẩn cũng không cảm thấy cô ấy quá đường đột. Hơn nữa, cô cũng biết thời buổi này chuyện của chủ nhân nhà nào cũng không thể giấu được người giúp việc, cô đã từ chối Ngũ Thế Thanh hai lần, người giúp viện trong phủ chắc chắn đã bàn tán xôn xao, Tiểu Liên dám hỏi thẳng cô cũng có ý thân thiết.

Hoài Cẩn nghe xong nhìn quanh, gần đó không có ai khác, mới ghé sát tai cô ấy nói nhỏ: “Cô không biết đâu, gia muốn làm anh của tôi, chính là muốn đưa tôi đến trường đi học, tôi ghét học.”

Nói thật, mặc dù hiện nay đang cổ vũ giáo dục toàn dân, con gái cũng phải đi học, nhưng thời buổi này, nhà nghèo cơm còn không chắc được ăn no, có thể đưa con trai đi học đã là tốt lắm rồi, con gái dù có đi học, nhiều lắm cũng chỉ học tiểu học, biết chữ là đủ, vì giờ đây không coi trọng con gái không có tài, học qua sách vở cũng dễ tìm chồng hơn, nhưng có thể học đến mười mấy tuổi, học đến trung học, đều là những gia đình rất giàu có và tiến bộ.

Tiểu Liên nghe Hoài Cẩn nói không khỏi lộ vẻ hâm mộ, muốn nói lại thôi, cuối cùng không nhịn được nói: “Học là việc tốt, sao cô lại không vui?”

Sao lại không vui chứ? Hoài Cẩn nhíu mày, bĩu môi nói: “Cô chưa học nên thấy tốt, nếu đã học rồi thì biết đọc sách phiền phức hơn trồng hoa nhiều. Người ta nói nuôi dạy con người như trồng cây, phàm là ai thì cũng mong cây mình trồng có thể bén rễ, nảy mầm, ra hoa kết trái. Thầy dạy cho cô kiến thức, đó là để kiểm tra cô, nếu cô học không tốt, thì giống như cô ngày nào cũng bón phân, làm đất mà hoa vẫn không nở, chẳng phải má Ngô sẽ quở trách cô sao? Tôi sống tốt như vậy, sao phải tự đi tìm sự trách mắng?”

“Cũng đúng.” Lời của Hoài Cẩn rất rõ ràng, Tiểu Liên cũng hiểu, dù sao Hoài Cẩn không đi học, ở dinh thự Ngũ gia vẫn là tiểu thư, đối với cô mà nói, việc học chỉ là chịu khổ.

Nói đến tận đây, hai người cũng không tiếp tục chủ đề này nữa, chỉ là Hoài Cẩn không biết sau đó Tiểu Liên đã truyền lời của cô cho má Ngô, mà má Ngô lập tức bật người đi gọi điện cho Ngũ Thế Thanh ở văn phòng nhà máy thuốc lá.

Về phần Ngũ Thế Thanh, vẫn không hiểu vì sao Hoài Cẩn lại không muốn kết nghĩa với anh, trong lòng mãi băn khoăn, nghĩ rằng cô bé và anh cách biệt tuổi tác lớn, cũng không thân thiết lắm, tự thấy mình khó lòng hỏi ra được điều gì, thấy Hoài Cẩn thường thân thiết với Tiểu Liên, nên đã bảo má Ngô nhờ Tiểu Liên đi hỏi thăm. Dù người đã rời khỏi nhà, nhưng tâm trí vẫn luôn nhớ về chuyện này, không ngờ chân trước vừa bước vào văn phòng, sau lưng thì má Ngô đã gọi điện đến.

Má Ngô trong điện thoại đã truyền đạt từng lời của Hoài Cẩn và Tiểu Liên đến tai Ngũ Thế Thanh, nghe xong, Ngũ Thế Thanh nghe xong không nhịn được nhe răng cười, nói: “Cô nhóc láu cá này, cũng thật là tinh quái.”

Nói về suy nghĩ của Hoài Cẩn cũng không hoàn toàn sai, Ngũ Thế Thanh thực sự đã quyết tâm gửi cô đi học, sau khi bị từ chối cũng đã nghĩ rằng nếu Hoài Cẩn là con gái của anh, hay là em gái, thì chắc chắn sẽ không để cô bé bướng bỉnh như vậy. Hiện tại giữa hai người chỉ là ân nhân và khổ chủ, nên thái độ của Ngũ Thế Thanh cũng không thể quá mức cứng rắn.

Nếu nói suy nghĩ của Hoài Cẩn có cái gì buồn cười, thì đó là trên bến Thượng Hải, nếu Ngũ Thế Thanh muốn ai làm cái gì, thì dù người đó không có chút quan hệ gì với Ngũ Thế Thanh, cũng không ai có thể từ chối được, cô lại nghĩ không nhận thân phận, Ngũ Thế Thanh sẽ không làm gì được cô, chẳng phải thật buồn cười sao.

Phía bên này Ngũ Thế Thanh đã làm rõ mọi lý do, xử lý một số công việc, rồi lái xe đến trường Anh Đức tìm Phí Doãn Văn. Đến nơi, Phí Doãn Văn vẫn đang dạy học, một tiết học chưa đầy một giờ, Ngũ Thế Thanh ngồi trong văn phòng của Phí Doãn Văn chờ một chút, rồi Phí Doãn Văn trở về, thấy Ngũ Thế Thanh liền nói xin lỗi vì đã để chờ lâu, Phí Doãn Văn cũng biết Ngũ Thế Thanh đến chắc chắn vẫn là vì chuyện đi học trước đó, nên không đợi Ngũ Thế Thanh mở lời, đã hỏi: “Có phải tiểu thư nhà ngài đã trả lời rồi không?”

“Trả lời gì đâu, tôi còn chưa mở miệng hỏi.” Ngũ Thế Thanh nói: “Một cô bé, sao suy nghĩ còn nghịch ngợm hơn cả thằng con trai, lo lắng đủ điều sợ tôi đưa cô ấy đi học, chỉ sợ tôi hỏi thẳng cũng không chắc hỏi ra được sự thật, dù cô ấy biết tiếng Anh, cũng cứ khăng khăng nói không biết, tôi cũng chỉ có thể bị cô ấy lừa.”

Vốn ban đầu Phí Doãn Văn nghĩ Ngũ Thế Thanh lại sốt ruột tìm đến trường, chủ yếu là tiểu thư nhà anh không biết tiếng Anh, muốn tìm cách khác, không ngờ lại có lý do như vậy, nghe xong cũng thấy buồn cười, nói: “Điều này cũng không hiếm gặp, các tiểu thư ở nhà quen sống trong nhung lụa, không thường xuyên gặp người lạ, bỗng dưng phải ra ngoài, dù có khao khát cũng khó tránh khỏi sự e ngại, có thể hiểu được.”

Ngũ Thế Thanh nghe xong lời này thì nghĩ thầm, vị đại tiểu thư nhà mình thời điểm còn chưa cao hơn cái bàn bao nhiêu nhưng dám lén lút chuồn ra ngoài mua kẹo, lại không biết đã một mình lang thang ở đâu ba bốn năm, giờ lại chạy đến Thượng Hải tìm Ngũ Thế Thanh, một gã trùm lưu manh nổi tiếng khắp cả nước không ai không biết, chắc chắn không phải là kiểu người như tiểu thư nhà địa chủ ở quê muốn đi học nhưng lại không dám.

Phí Doãn Văn rất có khả năng sẽ là thầy giáo của Hoài Cẩn, Ngũ Thế Thanh mặc kệ trong lòng nghĩ gì, cũng không muốn làm khó Hoài Cẩn trước mặt Phí Doãn Văn, trước tiên cảm ơn Phí Doãn Văn đã hiểu, rồi sau đó nói: “Tôi tự nghĩ cô ấy không muốn đi học, hiện giờ việc chưa định, cũng không cần phải làm rối lên, không bằng tiên sinh viết cho tôi một bức thư bằng tiếng Anh, tôi mang về nhà giả vờ là công văn kinh doanh, nhờ cô ấy xem giúp tôi, đứa trẻ dù có nghịch ngợm nhưng vẫn có lòng hiếu thảo, chắc chắn sẽ không thể nào biết tôi gặp khó khăn mà không giúp tôi được. Nếu cô ấy xem được, tự nhiên sẽ hiểu, nếu cô ấy không xem được, thì tôi lại bàn bạc với tiên sinh xem nên làm thế nào.”

Cách này không tồi, Phí Doãn Văn nghe xong liên tục khen hay, lấy một tờ giấy viết thư, suy nghĩ một chút rồi không lâu sau đã viết một trang dài, lại xem lại một lượt, rất nghiêm túc cho vào phong bì đưa cho Ngũ Thế Thanh, Ngũ Thế Thanh lập tức đứng dậy nói: “Cảm ơn tiên sinh.”

Ngũ Thế Thanh nhận phong bì bằng hai tay, dáng vẻ cực kỳ cung kính, như thể nhận được bảo vật quý giá.

Phí Doãn Văn nhớ lại vài tháng trước khi mình cầu xin Ngũ Thế Thanh giúp đỡ cho chuyện rắc rối của em họ nhà vợ, lúc ấy Ngũ Thế Thanh với dáng vẻ của một đại lão giang hồ đa mưu túc trí, giờ đây lại giống như những phụ huynh bình thường của đám học trò, trong lòng không khỏi vừa buồn cười vừa nói: “Phàm là người nào học thành tài, cha mẹ trưởng bối đều có công lao không nhỏ, Ngũ gia một lòng vì tiểu thư nhà mình lao tâm khổ tứ, tiểu thư nhà ngài tương lai chắc chắn sẽ không phụ lòng mong mỏi.”

Ngũ Thế Thanh rất thích nghe câu này, chắp tay nói: “Nhờ lời hay này của tiên sinh vậy.”

Vốn dĩ chiều nay Ngũ Thế Thanh còn có chút việc, nhưng có lẽ bị lời chúc của Phí Doãn Văn khích lệ, vừa rời khỏi trường Anh Đức đã quay về dinh thự.

Ngũ Thế Thanh có tể từ một kẻ không có gì đã vươn lên đến địa vị như bây giờ, tâm tư sâu sắc không phải là điều mà Hoài Cẩn mới mười mấy tuổi có thể so sánh. Trước mặt Phí Doãn Văn, Ngũ Thế Thanh một lòng thành thật, vừa quay lại dinh thự Ngũ gia thì mặt đã trở nên nghiêm túc.

Đúng lúc đến bữa ăn, món măng hầm thịt hơi mặn một chút, Ngũ Thế Thanh lập tức đập đũa xuống.

Kể từ khi Hoài Cẩn vào dinh thự Ngũ gia, Ngũ Thế Thanh dù ở bên ngoài có gặp chuyện gì không hài lòng, về tới dinh thự cũng đã kiềm chế cơn giận, sợ làm hoảng sợ đến đại tiểu thư nhà mình, trước đây tuy cũng đã từng vì lý do gì đó mà ném điện thoại, nhưng đó là khi Hoài Cẩn ở trong phòng, không làm mặt nghiêm với cô, mà giờ đây phải giáp mặt với sự khó chịu này là lần đầu tiên.

Ngũ Thế Thanh bên này vừa đập đũa, khóe mắt thoáng nhìn sang, tiểu thư nhà mình ở bàn bên kia sợ đến mức miếng thịt đang gắp cũng suýt rơi, vẻ mặt ngớ ngẩn, thậm chí sau đó Ngũ Thế Thanh không diễn xuất thêm nữa, Hoài Cẩn đã tự mình ăn hết cơm trong bát rồi mà không dám rời bàn như mọi khi, phải đợi đến khi Ngũ Thế Thanh cũng đặt đũa xuống mới dám đứng dậy.

Ngũ Thế Thanh cảm thấy bầu không khí bồi như thế đã đủ rồi, cho đến khi Hoài Cẩn thấy không xảy ra vấn đề gì thì trong lòng vui mừng chạy lên cầu thang, chuẩn bị về phòng tránh tai họa, Ngũ Thế Thanh từ trong ngực lấy ra một phong bì đưa cho cô, với vẻ mặt lạnh lùng nói: “Nhận được một bức thư tiếng nước ngoài, mấy cái thứ vô dụng kia, không ai xem được! Cô đến nhìn thử xem!”

Muốn nói về Hoài Cẩn, từ nhỏ trí nhớ đã kém, học hành gì đó cực kỳ khó khăn, đặc biệt là học tiếng nước ngoài, thường bị mắng là heo còn thông minh hơn cô, nếu đưa thư tiếng nước ngoài cho cô, khả năng lớn là cô sẽ mở mắt nói bừa, giả vờ mình mù chữ, nhưng với cách làm của Ngũ Thế Thanh vừa rồi, như thể nếu cô nói một câu không biết, thì lập tức sẽ bị mắng như những người giúp việc của anh, Hoài Cẩn còn có mặt mũi, đâu dám từ chối, vội vàng nhận lấy thư, mở ra xem.

Thời điểm mở thư, trong lòng Hoài Cẩn còn rất hoang mang, sợ gặp phải từ ngữ hay câu cú khó hiểu, may mắn mở ra phát hiện nội dung trong thư đều rất đơn giản, toàn bộ là những câu tiếng Anh rất cơ bản, không có câu dài, câu dài nhất cũng chỉ bảy tám từ, xem là hiểu ngay.

Hoài Cẩn rốt cuộc vẫn còn nhỏ tuổi, mọi thứ đều hiện rõ trên mặt, lập tức cười đến lúm đồng tiền hiện ra, giọng nói ngọt ngào hơn cả kẹo mạch nha của gánh hàng rong đi qua cửa mỗi ngày, chỉ trong ba bốn câu đã đọc xong bức thư tiếng Anh cho Ngũ Thế Thanh nghe, lưu loát đến mức không giống như đang đọc tiếng Tây, mà như thể trên giấy vốn đã viết là tiếng Trung vậy.

Trong lòng Ngũ Thế Thanh vui mừng, tay cầm tẩu thuốc lắc lư, nhưng trên mặt vẫn không biểu hiện gì, nói: “Không nhớ được, cô viết ra cho tôi xem xem.”

Hoài Cẩn nghĩ rằng mấy câu đơn giản như vậy thì có gì khó nhớ, nhưng thấy trên mặt Ngũ Thế Thanh vẫn không vui như trước, nên cũng không dám tranh luận với anh, chỉ tiện tay cầm cây bút bi bên điện thoại, viết lên quyển sổ bên cạnh.

Ngũ Thế Thanh đã dặn Thủy Sinh đi vào thư phòng tìm một tờ giấy đẹp, không ngờ đợi khi Thủy Sinh mang tờ giấy xuống, Hoài Cẩn đã sớm viết xong.

Ngũ Thế Thanh ngồi trên sofa, vẫn cầm tẩu thuốc, từ từ nhận lấy quyển sổ từ tay cô đưa tới. Trên quyển sổ có vài dòng chữ viết rất ngay ngắn, mặc dù từ nhỏ anh không được học hành tử tế, cũng không quen biết nhiều người có học, kiến thức khó tránh khỏi nông cạn, nhưng không thể không thừa nhận rằng chưa bao giờ thấy chữ nào đẹp và dễ nhìn hơn thế này.

Ngũ Thế Thanh đọc đi đọc lại vài lần, rồi mới ngẩng đầu lên. Hoài Cẩn ở một bên lại không hiểu tại sao mấy câu đơn giản như vậy, nói ra cũng không phải chuyện quan trọng, vì sao lại phải xem lâu như vậy, thấy anh cuối cùng cũng ngẩng đầu, liền mạnh dạn nói: “Nếu không có việc gì, tôi về phòng đan áo len đây.”

[Đan áo len! Đan áo len! Đại tiểu thư biết chữ mà không chịu học, cả ngày chỉ biết đan áo len!]

Ngũ Thế Thanh gõ gõ tro thuốc trong tẩu, vẫy tay, đuổi người đi.

Quên đi! Cũng không làm được mấy ngày, sau này gửi vào trường học, có bài vở để làm, sẽ không có thời gian làm những chuyện lung tung này, nên để cô thoải mái vài ngày cũng được.