Cung biến thất bại, phụ thân ta bị liên lụy. Đêm trước ngày đi đày, ông lấy ra hai thẻ tre, bảo ta và a tỷ mỗi người rút một thẻ. Một thẻ phó thác cho cố giao là Hoài An Hầu phủ, một thẻ phó thác cho thuộc hạ...
Cung biến thất bại, phụ thân ta bị liên lụy.
Đêm trước ngày đi đày, ông lấy ra hai thẻ tre, bảo ta và a tỷ mỗi người rút một thẻ.
Một thẻ phó thác cho cố giao là Hoài An Hầu phủ, một thẻ phó thác cho thuộc hạ cũ.
Mẫu thân dán vào tai ta nhỏ giọng dặn dò: “Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân thể con yếu ớt, đến Hầu phủ là vừa khéo.”
Từ đó về sau suốt năm năm, ta vào Hầu phủ, a tỷ đến nông thôn.
Cuộc sống ở Hầu phủ tựa giẫm trên băng mỏng, Thế tử chèn ép, tiểu thư khinh thường.
Có lần ta dâng trà cho Thế tử, hắn bỗng lạnh lùng cười nhạo: “Năm xưa phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa hẹn đưa tỷ tỷ ngươi sang đây, sao lúc lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò quỷ trong đó, tâm thuật bất chính, mới đẩy vãn Dao về nông thôn.”
Ta ngẩn ngơ cúi đầu.
Năm năm sau, phụ thân được bình phản, cả nhà trở về kinh thành.
A tỷ từ chốn thôn quê trở về, dung mạo kiều diễm hơn, quần áo tề chỉnh, giữa hàng mày không vương chút nét khổ sở nào.
Thấy đôi tay đầy vết chai sần của ta, nàng ta nghi hoặc hỏi: “Phụ mẫu không để lại chút vàng bạc nào cho muội, để lo liệu quan hệ ở Hầu phủ sao?”
Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay nàng ta, sắc nước trong trẻo, tức khắc hiểu rõ.
Chiếc thẻ năm ấy, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng.
Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên.
Một thẻ là nhi tử của thuộc hạ ở nông thôn, một thẻ là Thế tử Hoài An.
Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước.
Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: “Con không cần ai cả.”