Cái tính hiếu thắng này, ta đã mang theo từ lúc còn ở trong bụng mẫu thân. Ba tuổi thuộc làu "Thiên tự văn", năm tuổi đã biết chỉ điểm câu đối cho các tú tài tại hội thơ Lâu Đông. Dân chúng cả thành đều khen ta là thần...
Cái tính hiếu thắng này, ta đã mang theo từ lúc còn ở trong bụng mẫu thân.
Ba tuổi thuộc làu “Thiên tự văn”, năm tuổi đã biết chỉ điểm câu đối cho các tú tài tại hội thơ Lâu Đông.
Dân chúng cả thành đều khen ta là thần đồng.
Cái cảm giác đó, khiến người ta tê rần từ đỉnh đầu xuống đến tận gót chân.
Phụ thân ta là thương nhân vận tải đường thủy lớn nhất Lưu Gia Cảng, trong nhà không thiếu bạc, chỉ thiếu một mầm non đọc sách có thể làm rạng rỡ tổ tông.
Ta lại cứ muốn làm cái mầm non đó.
Tiếng pháo và lời tán dương trong thành Thái Thương đã nuôi ta thành kẻ kiêu ngạo.
Nữ nhi nhà người ta học thêu thùa, học nấu nướng, ta lại chẳng chịu.
Ta muốn đọc sách, muốn làm nữ tú tài đầu tiên của Thái Thương.
Ban đầu phụ thân còn dung túng ta, dù sao nữ nhi biết chữ đọc sách cũng không phải chuyện xấu.
Nhưng đến năm mười hai tuổi, mọi thứ đều thay đổi.